Chương 39: Part 1

Xe mới vừa vào ngõ nhỏ đã thấy mấy chiếc xe đậu trước cổng chính của Niên trạch, có xe hơi, có cả xe Jeep, một đám người đứng chen chúc ở đó, hình như có không ít binh lính mang súng.

Tuyên Hoài Phong nghĩ rằng Niên gia xảy ra chuyện gì nghiêm trọng, sắc mặt đại biến, vội vàng xuống xe, vừa bước tới đã hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"

Y vừa xuất hiện thì mọi người lập tức hét lớn: "Tới rồi, tới rồi!"

Xôn xao một chút liền vây quanh Tuyên Hoài Phong, giống như sợ hãi, chỉ cần chớp mắt một cái thì y sẽ biến mất.

Tôn sĩ quan đi ra phía sau y, gấp đến độ vừa lau mồ hôi vừa nói: "Tuyên sĩ quan, cậu đi đâu vậy? Chúng tôi tìm cậu rất vất vả."

Tuyên Hoài Phong thân thiết hỏi: "Sao nhiều người đứng chắn ở cửa như vậy? Anh rể tôi xảy ra chuyện gì sao?"

Tôn sĩ quan nói chuyện còn nhanh hơn cả súng máy: "Niên gia không có chuyện gì hết. Chúng tôi được tổng trưởng phái tới. Tổng trưởng có việc tìm cậu, mau cùng tôi trở về thôi." Vừa nói vừa kéo Tuyên Hoài Phong xoay người lên xe.

Tuyên Hoài Phong nghe thấy Niên gia khong xảy ra việc gì nghêm trọng, thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhưng nháy mắt đã giận tái mặt.

Y đã sớm cảm thấy Bạch Tuyết Lam hôm nay quá hào phóng.

Nói muốn về nhà, lập tức cho nghỉ phép.

Cự tuyệt món quà của hắn, cũng không nói lời nào.

Nói muốn ở lại qua đêm, không hỏi một câu đã đồng ý.

Thì ra hắn đã dự định như thế này ngay từ đầu.

Đúng rồi, Bạch Tuyết Lam rất thích theo dõi, gây trở ngại cho tự do của người khác, nếu phát hiện tới giữa trưa Tuyên Hoài Phong mới tới Niên trạch sẽ tức giận, phái người tới đây cản trở, khoe ra một chút quyền lực của mình mới cảm thấy thỏa mãn.

Nghĩ tới đó, Tuyên Hoài Phong không khỏi tức giận. Đường đường là tổng trưởng cục hải quan lại không chịu chăm chỉ làm việc, cứ chăm chăm gây khó dễ cho y.

Dừng bước, một tay ấn trên cửa xe, không chịu đi vào, y quay sang hỏi Tôn sĩ quan: "Hôm nay tổng trưởng đã đồng ý cho tôi nghỉ phép một ngày, vì sao lại đột ngột gọi về giữa chừng thế này?"

Tôn sĩ quan cũng không trả lời, chỉ một mực thúc giục: "Lên xe nói sau, lên xe nói sau."

Coi y như đào phạm, đẩy đẩy nhốn nháo, Tôn sĩ quan lôi kéo Tuyên Hoài Phong vào trong, phía sau có một vệ binh cao lớn ấn đầu y, sau đó lại đẩy vai, đem y nhét vào trong xe.

Cửa xe vừa đóng, tài xế lập tức đạp chân ga.

Nhóm vệ binh hoặc bám lên cửa xe, hoặc ngồi trên xe Jeep mà đuổi theo phía sau.

Tuyên Hoài Phong thực sự bị cưỡng chế lên xe, vô cùng tức giận. Vốn cảm thấy Tôn sĩ quan cũng không tệ, hiện tại biết hắn cũng cùng một hội với Bạch Tuyết Lam, ngồi ở ghế sau, tức giận nhìn hắn: "Anh có ý gì đây? Tôi đã phạm tội gì hay làm cái gì trái với pháp luật mà các người lại đối đãi với tôi như tội phạm thế này?"

Tôn sĩ quan nhăn nhíu mặt mày, nói: "Tuyên sĩ quan, cậu đừng vội tức giận, để tôi giải thích rõ ràng mọi chuyện đã. Sự việc rất lớn, tổng trưởng nghiêm lệnh không được phép tiết lộ ra bên ngoài. Vừa rồi ở cổng Niên gia có rất nhiều loại người tạp nham, tôi không thể nói rõ ngay được. Hôm nay, tổng trưởng bị người ta đánh lén trên đường tới hải quan tổng thự, ngài ấy bị thương."

Tuyên Hoài Phong lập tức cứng đờ.

Sau một lúc lâu, áp chế thanh âm: "Anh nói thật sao?"

Tôn sĩ quan vội la lên: "Chẳng lẽ tôi có thể mang chuyện như vậy ra để lừa gạt cậu sao? Cậu nhìn đám vệ binh trước sau này đi, trên lưng bọn họ đều là súng trường. Vừa xảy ra chuyện, tổng trưởng sợ cậu ở bên ngoài gặp phải mấy tên liều mạng kia nên vội vàng sai tôi dẫn người tới đây bảo vệ. Đến Niên trạch vẫn không thấy cậu, lại không biết cậu đi đâu, cả đám chúng tôi lo lắng như kiến bò chảo nóng…"

Tuyên Hoài Phong ngắt lời hắn, hỏi: "Đừng nói chuyện của tôi nữa! Bạch Tuyết…rốt cuộc tổng trưởng ra sao rồi? Bị thương có nặng lắm không?"

Tôn sĩ quan nói: "Tôi mới liếc nhìn một cái đã bị ngài ấy đuổi tới đây nên không rõ ràng lắm. Dù sao khi mới trở về thì cả người đều là máu."

Trong lòng Tuyên Hoài Phong bỗng nhiên căng thẳng, vội vàng hỏi: "Điều trị ở bệnh viện nào?"

"Không ở bệnh viện nào cả. Tổng trưởng nói không được phép tiết lộ tin tức, cũng không chịu đi bệnh viện, ra lệnh cho một nhóm vệ binh hộ tống về dinh thự, sau đó gọi bác sĩ tây y tới điều trị."

Tuyên Hoài Phong âm thầm mắng một câu "hồ đồ", quét mắt nhìn Tôn sĩ quan một cái, cảm thấy hắn cũng không hành động xứng đáng với chức vụ của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!