Chương 38: Part 2

Bởi vì trong này có mấy vệ binh đeo súng ống, cũng có một vị quan trên trẻ tuổi, tuấn tú tao nhã, chung quanh cửa hàng đã bị vây kín từ lúc nào không hay. Có người xem náo nhiệt, có người ngắm chàng trai xinh đẹp kia, trong cửa tiệm mỗi lúc một chật chội.

Nhóm vệ binh không cho người khác tiếp cận, đưa tay đẩy, la hét: "Tránh ra! Tránh ra! Quan lớn mua bánh thì có gì lạ mà nhìn? Nhìn nữa bắt hết một đám vào ngục bây giờ."

Có người bị đẩy mạnh, "phanh" một tiếng liền ngã vào tường, chỉ dám ôm đầu tránh đi.

Tuyên Hoài Phong không muốn sinh sự, nhíu mày, nói với chưởng quầy: "Như vậy rất kỳ cục, ông làm ăn mà luôn đem mấy thứ này tặng không cho người khác?"

Cũng không nhiều lời, lấy hai tờ mười đồng trong túi ra, đoán chừng cũng đủ số tiền của mấy hộp bánh, đặt trên tủ bánh, xoay người đi ra ngoài.

Vệ binh cầm theo mấy hộp bánh ngọt, nhanh chóng đuổi theo phía sau.

Mới ra khỏi cửa hàng, bỗng nhiên phía sau truyền tới giọng nói thanh thúy: "Tuyên sĩ quan!"

Tuyên Hoài Phong quay đầu lại. Một cô gái mặc chiếc đầm màu vàng nhạt bước ra từ đám người, đến trước mặt y, không nói câu nào đã nở nụ cười, vui vẻ nói: "Thật là trùng hợp, vậy mà có thể gặp được ngài ở trên đường. Sao hai tháng rồi mà ngài không quay lại chỗ tôi?"

Đúng là Lê Hoa ở Thư Yến Các.

Vệ binh thấy Lê Hoa không kiêng kị mà tới gần, vẫn theo thường lệ, không cần hỏi nguyên do liền tiến lên muốn đẩy người ra.

Tuyên Hoài Phong vừa chứng kiến bộ dạng thô lỗ của bọn họ, không muốn Lê Hoa cũng bị đẩy ngã, y vội vươn tay ngăn lại: "Dừng tay."

Vệ binh lui sang một bên.

Lê Hoa thuận thế kéo lấy tay Tuyên Hoài Phong, nghiêng đầu cười sáng lạn với y, kêu một tiếng: "Tuyên sĩ quan." Thân mật hỏi: "Ngài xem hôm nay tôi mặc váy Tây dương có đẹp không?"

Tuyên Hoài Phong du học từ Anh trở về, quả thật có học được phong cách lịch thiệp đối với phái nữ, nếu bị một cô gái kéo tay, tùy tiện đẩy ra thì sẽ khiến cô mất mặt, bản thân cảm thấy ngượng ngùng, chỉ có thể nói: "Đẹp lắm". Trong đầu lại suy nghĩ phải làm sao mới khiến Lê Hoa buông tay.

Lê Hoa nói chuyện vui vẻ, không ngừng tươi cười, đung đưa cánh tay của y mà làm nũng: "Đó là xe của ngài sao? Thật sang trọng."

"Không phải, là xe của tổng trưởng cục hải quan, tôi chỉ mượn dùng thôi."

"Trời, ngay cả xe của tổng trưởng cục hải quan mà ngài cũng có thể mượn?"

"Đúng."

Tuy Lê Hoa là người trẻ tuổi, nhưng từ nhỏ đã bước vào xã hội, có loại người nào mà cô chưa thấy qua. Vừa nhìn thấy Tuyên Hoài Phong đã biết gặp được quý nhân, tính tình dịu dàng, gia cảnh không quá rắc rối, trong túi lại nhiều tiền. Vô luận như thế nào cũng không thể buông tha.

"Tuyên sĩ quan, chúng ta đi dạo trên đại lộ Bình An này được không?"

"Tôi còn có việc."

"Người ta đợi ngài hai tháng mà đến bóng dáng ngài cũng không thấy đâu, đi cùng người ta một chút cũng ngại sao?"

Tuyên Hoài Phong giao thiệp với cô gái này chưa lâu, lần đầu tiên thấy vẻ chủ động hấp dẫn của cô liền kinh ngạc vô cùng, còn chưa kịp từ chối thì đã bị Lê Hoa kéo tới quán đậu hủ não bên đường.

Lê Hoa hỏi: "Ngài mời tôi ăn một chén đậu hủ não được không?"

Chuyện này thì không thành vấn đề.

Tuyên Hoài Phong đưa ra một mao tiền, mời cô ăn một chén đậu hủ não.

Lê Hoa ăn xong, lấy khăn tay cẩn thận lau miệng, cười ngọt ngào nói: "Thường ngày tôi bị ma ma gò bó, vất vả lắm mới được ra ngoài một ngày, vậy mà lại gặp được ngài, chuyện này không phải là duyên phận sao? Nghe nói đại lộ Bình An rất náo nhiệt, có rất nhiều thứ xinh đẹp để ngắm, vui chơi. Ngài cùng tôi đi xem có được không?"

Tuyên Hoài Phong thật sự không muốn tiếp tục dây dưa với cô, cười khổ nói: "Lần sau đi, hôm nay tôi thực sự có việc…"

Lê hoa trưng ra bộ mặt xinh đẹp đáng yêu, chắp hai tay lại năn nỉ: "Một chút thôi mà. Hiệu buôn tây Đại Hưng ở ngay phía trước, ngài cùng tôi đi vài bước đi. Thường ngày tôi vẫn vào đó một mình, phục vụ trong đó luôn tỏ vẻ xem thường, giống như thấy tôi không mua được món nào ở đó vậy. Hôm nay có Tuyên sĩ quan đi cùng, tôi cũng coi như hãnh diện. Tuyên sĩ quan, đi mà…đi đi mà."

Mấy chữ "hiệu buôn tây Đại Hưng" lọt vào tai, Tuyên Hoài Phong lập tức run rẩy. Tâm tình bỗng nhiên mất sạch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!