Những ngày này, Tuyên Hoài Phong luôn nhớ tới chị mình, muốn chọn một ngày để trở về Niên trạch thăm cô, căn dặn tài xế chuẩn bị xe thật tốt.
Đổi một bộ áo dài màu đen, đang muốn đi thì gã người hầu tên Trương Nhung kia lại chạy tới chặn y, nói: "Tuyên sĩ quan, tổng trưởng mời ngài tới thư phòng một chuyến."
Nhất thời, Tuyên Hoài Phong cảm thấy không thoải mái: "Việc gì vội tới mức cần nói ngay bây giờ?"
"Không biết, tổng trưởng đang chờ, ngài mau đi đi."
Tuyên Hoài Phong biết Bạch Tuyết Lam dù có việc hay không đều thích gây khó dễ mình, vừa muốn ra ngoài đã bị hắn quấy rầy, thật mất hứng, mấy vệ binh ở cửa nghe rành mạch những lời Trương Nhung nói liền nghiêm cẩn đứng yên tại chỗ. Y đành phải theo Trương Nhung tới thư phòng.
Vừa vào cửa, nhìn thấy Bạch Tuyết Lam liền hỏi: "Anh tìm tôi?"
Bạch Tuyết Lam nghiêng đầu liếc y một cái: "Ai đắc tội với cậu? Vẻ mặt trông như đang mất hứng."
Tuyên Hoài Phong lạnh lùng hạ mi mắt: "Anh đã đồng ý cho tôi nghỉ phép hôm nay. Nếu có công sự thì chờ tôi thăm chị mình xong, sau đó sẽ nhanh chóng trở về làm việc."
" Quả nhiên rất đẹp, rất phù hợp." Bạch Tuyết Lam chăm chú nhìn Tuyên Hoài Phong mặc chiếc áo dài sa tanh mới tinh, thân thể thon dài tuấn dật thong thả bước tới đây, cẩn thận đánh giá, nhất thời không thể mở to mắt: "Lần trước muốn cậu mặc bộ này đi dự tiệc cùng tôi thì cậu không chịu, hiện tại cũng cho tôi hưởng chút phúc, được nhìn thấy cậu mặc nó.
Uhm, thắt lưng của cậu cũng quá nhỏ."
Tay đưa tới eo dò xét, Tuyên Hoài Phong lùi một bước, trầm giọng nói: "Tối hôm qua anh đã đồng ý rồi, sẽ không bao giờ đụng tới tôi vào ban ngày."
Bạch Tuyết Lam cười cười: "Cậu nhớ chuyện tối hôm qua?"
Tuyên Hoài Phong nhất thời xấu hổ, hung hăng quay mặt đi, không nói lời nào.
Khuôn mặt tuấn tú dần ửng đỏ.
"Rốt cuộc anh có chuyện gì? Thời gian đã không còn sớm nữa, tôi muốn ra ngoài nữa."
"Là có chút chuyện thôi, cậu lại đây." Bạch Tuyết Lam biết y đang vội vàng, cũng không càn quấy y nữa.
Gọi Tuyên Hoài Phong đến bên cạnh bàn, cùng hắn bán quỳ trên mặt đất, xốc tấm ván gỗ bên dưới bàn học lên. Bên trong lộ ra một chiếc két sắt nhỏ.
Bạch Tuyết Lam hỏi: "Cậu biết sử dụng thứ này không?"
Tuyên Hoài Phong gật đầu.
Trước kia khi ở nhà, y đã từng dùng qua. Người giàu có, gia đình có chút tài sản đều không tránh khỏi việc có một hai chiếc két sắt như vậy ở trong nhà. Tuy nói ngân hàng có thể giữ tiền, nhưng thời buổi hiện tại rất hỗn loạn, cầm trong tay vẫn an toàn hơn một chút.
Bạch Tuyết Lam nói: "Cậu nhìn cho kỹ."
Lắc lắc đĩa quay trên két sắt, chậm rãi chuyển vài con số, nhấn một hồi liền kéo nắm tay trên cửa sắt.
"Tháp" một tiếng, cửa tủ sắt mở ra.
Bạch Tuyết Lam quay đầu nhìn y, hỏi: "Cậu đã nhớ kỹ mật mã chưa?"
Tuyên Hoài Phong thấy rất rõ, mật mà đó rõ ràng là ngày sinh nhật của mình, không biết vì sao Bạch Tuyết Lam lại dùng cho thứ quan trọng như vậy, đã vậy lại còn cố tình đem mật mã nói lại cho mình.
Mơ hồ cảm thấy Bạch Tuyết Lam có điểm đáng giận, nhưng không thể nói ra hắn đáng giận ở chỗ nào.
Trong lòng mông lung một loại cảm giác không nói nên lời, bất chợt lóe lên. Nếu muốn hỏi, chỉ sợ Bạch Tuyết Lam sẽ nhân cơ hội châm chọc vài câu.
Tuyên Hoài Phong chỉ đơn giản làm bộ như không để ý, gật đầu nói: "Nhớ kỹ."
Dường như Bạch Tuyết Lam không phát hiện y đang suy nghĩ điều gì, với tay vào, lấy ra một chiếc hộp được thiết kế theo phong cách hiện đại, mặt trên phủ một lớp nhung mỏng, thoạt nhìn thật hoa lệ đáng yêu.
Mở khóa, mở nắp, thì ra bên trong là một chiếc vòng trang sức bằng bạch kim, một viên trân châu treo bên dưới tỏa ánh sáng đen láy, bên trên cũng vậy, màu sắc này thật sự rất hiếm thấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!