Chương 36: Part 2

Thiếu nữ kia thoát khỏi cảnh mất mặt, vô cùng vui vẻ cầm chiếc chén rỗng mà ngồi xuống, lại châm một ly đầy. Tuyên Hoài Phong sợ cô tiếp tục nháo một lần nữa, không ngờ cô lại nói chuyện vô cùng khéo léo, nhẹ giọng: "Không dám khiến gia khó xử lần nữa, ngài muốn uống liền uống. Uống thêm một hai chén thì đó chính là may mắn của tôi, không muốn uống cũng không sao.

Tôi biết ngài là dạng người cao quý, luôn biết giữ thân mình."

Tuyên Hoài Phong được cô quan tâm, ngược lại không muốn phá ý tốt, dịu dàng liếc nhìn cô một cái, lại cầm chén uống thật thoải mái.

Thiếu nữ kia vô cùng kinh hỉ, lại vì Tuyên Hoài Phong mà châm rượu, gắp thức ăn, càng thêm dịu dàng, nũng nịu tựa như một đóa hoa giải ngữ.

Đến lúc này, mọi người đều uống nhiều.

Đổi mấy vò rượu rỗng, ai cũng có chút men say, mành rèm bị người bên ngoài nhẹ nhàng nhấc lên, bước vào đây là một cô bé ăn mặc cung trang (quần áo cung đình).

Tuổi khoảng mười lăm, mười sáu, gương mặt tinh xảo như được gọt dũa, nếu so về sắc đẹp thì hơn hẳn những thiếu nữ đang ngồi ở đây.

Trong lòng ôm một cây tỳ bà, đến trước mặt Bạch Tuyết Lam, nhún người hành lễ, mím môi không nói lời nào.

Bạch Tuyết Lam đánh giá cô bé vài lượt, hỏi người cách đó hai bước: "Vương lão bản, đây là ai?"

Vương lão bản chỉ vào cô bé, cười nói: "Đây là con gái nuôi tôi mới nhận, non nớt đáng yêu. Năm nay vừa tròn mười bốn tuổi. Mặc dù chưa đủ thành thạo, nhưng tính tình dịu dàng, là một tay đàn tỳ bà lão luyện, cũng có mấy khúc hát sở trường. Tất cả mọi người đều khen nó khéo léo, khi giúp nó lấy nghệ danh liền chọn tên Tiểu Phi Yến. Nếu Bạch Tổng trưởng vui vẻ, vậy để nó đàn cho ngài nghe hai khúc, nếu vừa mắt, vậy từ nay về sau nhờ ngài quan tâm một chút."

Bạch Tuyết Lam cười nói: "Được nghe miễn phí, ai lại không vui vẻ? Chọn một khúc sở trường cho tôi nghe thử xem."

Tiểu Phi Yến vẫn cúi đầu, vẻ mặt ngượng ngùng thực sự, nghe Bạch Tuyết Lam đồng ý thì lại nhún người hành lễ mới ôm tỳ bà đi tới chiếc ghế cạnh tường, giọng hát tinh tế cất lên, cư nhiên là hí khúc của Quảng Đông.

Bạch Tuyết Lam vừa nghe, lập tức kêu "hay" một tiếng, ánh mắt chuyển tới trên người Tuyên Hoài Phong, vô cùng hưng phấn nói: "Bỗng nhiên nghe được giọng nói quê hương, có cảm giác thân thiết hay không?"

Vương lão bản hỏi: "Thì ra Tuyên sĩ quan là người Quảng Đông?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Đúng vậy."

Tuyên Hoài Phong lại không có hưng trí tốt như bọn họ. Đôi mắt chăm chú nhìn Tiểu Phi Yến, xinh đẹp lung linh, là bộ dạng của một mỹ nhân, đáng tiếc, cuối cùng cũng không tránh được việc trở thành món đồ chơi cho kẻ khác.

Tiểu Phi Yến xướng xong một khúc, tất cả mọi người trầm trồ khen ngợi.

Cô bé không dám tiếp tục ngồi, lại nhẹ nhàng hành lễ, ôm tỳ bà đứng ở một bên, để mặc đám đàn ông soi mói.

Vương lão bản quay sang vẫy tay với cô bé, để cô đứng cạnh Bạch Tuyết Lam, cười hì hì nói: "Bạch tổng trưởng, thế nào? Nha đầu này có lanh lợi không? Bận rộn thì để nó bưng trà bưng nước, nhàn rỗi thì kêu nó xướng vài bài,  nó thực sự rất ngoan ngoãn."

Bạch Tuyết Lam đặt đũa xuống, một tay chống cằm, mỉm cười nhìn cô bé: "Sạch sẽ sao?"

Vương lão bản vội vàng nghiêm mặt: "Tuyệt đối sạch sẽ, nếu không tôi cũng đâu dám đưa tới trước mặt ngài."

Bạch Tuyết Lam "ân" một tiếng, đem bàn tay trắng noãn của Tiểu Phi Yến kéo qua, nắm trong lòng bàn tay, chậm rãi xoa, không biết trong lòng đang nghĩ gì.

Tuyên Hoài Phong nhìn ý tứ của hắn, hình như đang định nhận lấy. Chuyện này thực sự không được, y không thể nhịn mà nghiêng người tới trước, nhỏ giọng khuyên nhủ Bạch Tuyết Lam: "Tổng trưởng, có phải cô bé này vẫn còn nhỏ quá hay không?"

Bạch Tuyết Lam điềm nhiên nói: "Thật không? Tôi còn đang nghĩ, khó có dịp gặp được đồng hương của cậu, mang về hầu hạ cậu cũng không tồi. Nếu cậu nhớ nhà thì kêu cô bé xướng vài bài hát Quảng Đông, cũng có thể khuây khỏa."

Tất cả mọi người hùa theo Bạch Tuyết Lam: "Đúng vậy, đúng vậy! Nếu Tuyên sĩ quan để mắt tới thì đó là phúc của cô bé. Tuyên sĩ quan tuấn tú lịch sự như vậy, lại là người đã từng du học, có thể hầu hạ một người đàn ông tốt như vậy thì có cô gái nào lại không bằng lòng cơ chứ?"

Tuyên Hoài Phong không ngờ đầu mũi giáo lại quay về phía mình, nghiêm mặt nói: "Vạn lần không được, tôi cũng không muốn làm những chuyện như vậy."

Mọi người còn muốn khuyên, Bạch Tuyết Lam lại nhẹ nhàng để câu chuyện dừng lại ở đây: "Hoài Phong xuất thân từ gia đình danh giá, nhiều quy củ, mọi người đừng làm khó cậu ấy. Thịnh tình của Vương lão bản, Bạch Tuyết Lam xin lĩnh. Chỉ tiếc Tiểu Phi Yến quá lanh lợi, phàm phu tục tử như chúng tôi không dám nhận."

Vương lão bản thấy Bạch Tuyết Lam từ chối, không còn cách nào khác, chỉ có thể cầm lấy chén rượu mà kính hắn một chén.

Tiểu Phi Yến lộ vẻ ngượng ngùng, lặng lặng lui tới bên góc tường, hai mắt hồng hồng phiếm lệ, cố gắng nhịn không cho nước mắt rơi xuống.

Không hiểu tại sao, Tuyên Hoài Phong bắt đầu cảm thấy mình thật có lỗi. Nhưng đã muốn từ chối thì không thể không biết xấu hổ mà đụng chạm tới cô bé, chỉ có thể im lặng nâng chén, buồn bã uống rượu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!