Mây mưa một ngày một đêm khiến Tuyên Hoài Phong phải nằm trên giường cả ngày.
Mấy ngày này, Bạch Tuyết Lam có điểm chột dạ, thường thường vây quanh bên giường chăm sóc Tuyên Hoài Phong, bưng trà rót nước, đưa cơm múc canh, những việc linh tinh khác vốn để người hầu làm thì hắn cũng đều tranh làm hết.
Ngược lại, chuyện này càng khiến Tuyên Hoài Phong xấu hổ.
Nếu chửi ầm lên, nhược điểm "nhận không ra người nào" ở Niên trạch đêm đó sẽ bị nắm bắt, trong lòng cũng biết rõ khi mình cùng Bạch Tuyết Lam "ân ái" thì sẽ đầu hàng. Tuyên Hoài Phong càng oán hận bản thân lại càng tức giận với Bạch Tuyết Lam, nhưng không thể ra mặt chửi người.
Rốt cuộc, y cũng chỉ có thể nằm trên giường, quay mặt qua một bên, lẳng lặng ngắm đám trúc tím lưa thưa ngoài cửa sổ.
Khó khăn trải qua vài ngày, cảm giác khó chịu nơi hạ thân cũng dần biến mất.
Tuyên Hoài Phong không thể tiếp tục mất mặt như vậy nữa, tự mình cố gắng xuống giường, đem những bộ sách cùng văn kiện mà Tôn sĩ quan mang tới đọc lại một lần.
Bạch Tuyết Lam đã tới tổng thự hải quan họp từ sáng sớm, sau khi trở về liền vội vàng chạy tới phòng của Tuyên Hoài Phong.
Mới bước một chân qua cửa, hắn không khỏi giật mình ngơ ngác.
Tuyên Hoài Phong nghiêng người ngồi bên cửa sổ, một tay đặt lên sách, một tay cầm bút, nghiêng đầu xem sách, sau đó lại nghiêng đầu sang bên cạnh, viết vài dòng lên trang giấy đặt trên mặt bàn.
Y mặc một bộ áo dài màu thiên thanh, dưới chân là một đôi tất dày màu trắng, có lẽ do sợ lạnh, trên vai khoác hờ một chiếc áo khoác mỏng, phía sau là tấm rèm trong suốt. Ánh mặt trời theo song cửa tiến vào phòng, trải trên đôi má nhu hòa, chiếc mũi thẳng cao quý, thật sự là đẹp tới mức không thể hình dung.
Trái tim Bạch Tuyết Lam như nóng lên, lặng lẽ đi vào, vòng qua phía sau y, nhìn thăm dò.
"Viết gì mà chăm chú như vậy?"
Tuyên Hoài Phong bị Bạch Tuyết Lam dọa cho nhảy dựng, quay đầu, nhíu mày nhìn hắn: "Anh định làm gì?"
Bạch Tuyết Lam cười, đem trang giấy đã viết hơn phân nửa của Tuyên Hoài Phong nhấc lên, xem xét.
Nét chữ trên giấy rõ ràng, thẳng thắn, nhưng cũng không phải thứ mà người thường có thể hiểu được.
Cư nhiên toàn là tiếng Pháp.
Bạch Tuyết Lam cười rộ lên: "Cậu cũng quá chăm chỉ đấy."
Tuyên Hoài Phong không muốn cùng hắn cười đùa, cũng chẳng có tâm trạng phát hỏa với hắn, vẻ mặt hững hờ: "Tôn sĩ quan nói, ở hải quan tổng thự thường xuyên phải tiếp xúc với người ngoại quốc, học thêm một ngôn ngữ cũng không có gì không tốt. Tôi cảm thấy anh ta nói cũng đúng."
Bạch Tuyết Lam hỏi: "Pháp văn, toàn bộ cục hải quan đều không có người ngào giỏi tiếng Pháp như tôi, hay là để tôi dạy cậu?"
Vươn tay cầm quyển sách của Tuyên Hoài Phong, vừa khép lại đã thấy hàng chữ nổi lên trên bìa sách. Đây là cuốn sách mà hắn đã dùng qua.
Vốn cũng không phải chuyện gì đặc biệt, nhưng trong lòng lại có vài phần vui vẻ.
Tuyên Hoài Phong lãnh đạm nói: "Xin miễn cho kẻ bất tài này. Tổng trưởng ngài cho tôi một chút thời gian riêng tư để học tập, vậy thì tôi đã vô vàn cảm kích rồi."
"Được rồi, tối mai sẽ dành cho cậu một chút thời gian riêng tư để học tập. Nhưng tối nay thì không được, cậu đi thay quần áo, sau đó cùng tôi tới dự một bữa tiệc."
Tuyên Hoài Phong sửng sốt: "Tiệc gì? Tôn sĩ quan đâu?"
"Tôn sĩ quan được tôi phái đi làm chuyện khác rồi, đây chỉ là bữa ăn vì công việc thôi. Nếu cậu đã là sĩ quan phụ tá, sau này cùng cấp trên đi ra ngoài giao tiếp là việc vô cùng bình thường, chẳng có gì lạ cả. Uhm, tối hôm nay có thể mặc thoải mái một chút, không cần mặc chế phục của hải quan. Cậu mặc chiếc áo dài màu đen mà Văn Nguyệt Trai mới đưa tới đi. Tôi thấy cậu mặc áo dài toát lên phong cách rất khác biệt.
Người bình thường muốn mặc áo dài mà toát lên khí chất đó thì cũng là chuyện không dễ dàng."
Nếu là thuộc về bổn phận chức vụ, Tuyên Hoài Phong sẽ không phàn nàn, nhưng bị Bạch Tuyết Lam bắt phải mặc cái này cái nọ, trong lòng thực sự không thoải mái, giống như mình trở thành ai đó của Bạch Tuyết Lam thì phải.
Y mở chiếc tủ chứa đầy quần áo, cũng không thèm để mắt đến chiếc áo dài kia, muốn tìm một bộ quần áo không khiến người ta chú ý tới. Nhìn đi nhìn lại, cả một tủ đầy quần áo, nhưng tất cả đều mới tinh, cũng không biết Bạch Tuyết Lam đã vung vào đây bao nhiêu tiền.
Tuyên Hoài Phong chọn qua chọn lại, cuối cùng đành phải lấy bộ âu phục màu tro bạc trong góc tủ, đi ra sau bình phong mà thay vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!