Ánh nắng chiếu nghiêng qua cửa sổ vào phòng, ấm áp, trải lên người nằm trên giường.
Tuyên Hoài Phong bỗng nhiên cả kinh, bật người ngồi dậy.
Một lúc lâu sau mới lấy lại bình tĩnh, y vừa sợ vừa nghi hoặc quan sát chung quanh.
Không biết mình đã trở về phòng ngủ từ lúc nào, ngay cả quần áo trên người cũng đã đổi.
"Là Kỳ Tuấn?"
Mọi chuyện đêm qua hiện lại trong tâm trí, dù tối đến không thấy được năm ngón tay trước mắt, nhưng xúc cảm lại quá rõ ràng khiến người ta không khỏi sợ hãi.
Chuyện tối hôm qua là mơ…. hay là thật?
Trái tim Tuyên Hoài Phong nhảy loạn nhịp, một thứ cảm giác khó chịu truyền đến từ hạ thân, dọc theo xương sống lên tới đỉnh đầu, y thử xê dịch cơ thể, nhất thời, gương mặt đỏ bừng.
Không phải là mơ.
Y hít sâu một hơi, ngay sau đó, nụ cười tươi tắn lại xuất hiện trên gương mặt.
Nhưng…. người kia đúng là Kỳ Tuấn sao?
Tuyên Hoài Phong nhíu chặt hai hàng lông mày, cố gắng nhớ lại, nhưng càng cẩn thận suy nghĩ thì càng cảm thấy bất an, dần dần… y lại cảm thấy bối rối hơn cả lúc ban đầu.
Y uống rất nhiều rượu.
Y rất say.
Y không phát hiện ra điều gì khác, chỉ là vuốt ve khuôn mặt đối phương.
Tuyên Hoài Phong thử cử động năm ngón tay, đem những ngón tay thon dài xinh đẹp mở ra rồi lại nắm chặt, ngơ ngác nhìn. Tối hôm qua y đã khẳng định đó là gương mặt của Kỳ Tuấn, nhưng hiện tại…nhớ lại từng chút, y cũng nghi hoặc từng chút.
"Mình thực sự nhận ra hay sao?"
"Kỳ Tuấn không hề nói câu nào cơ mà."
"Tòa nhà lớn như vậy, người hầu cũng có hơn mười người, ai dám cam đoan trong đó không kẻ nào có tâm tư giống như Bạch Tuyết Lam?"
Nếu muốn xác định, phương pháp nhanh nhất là gọi điện trực tiếp hỏi Kỳ Tuấn, nhưng ý niệm này vừa lóe lên đã bị Tuyên Hoài Phong lập tức gạt đi.
Làm sao dám mở miệng nói ra sự tình như thế này?
"Kỳ Tuấn, người cùng em làm chuyện đó tối hôm qua là anh sao?"
Nếu không phải, vậy mình sẽ trở thành hạng người gì trong lòng Kỳ Tuấn?
Cho dù phải thì nhất định Kỳ Tuấn cũng cảm thấy không vui, thất vọng đối với mình.
Thử nghĩ một chút, nếu hiện tại Kỳ Tuấn gọi điện thoại tới đây hỏi: "Hoài Phong, người hôm qua anh ôm có phải là em hay không?" thì chính mình cũng cảm thấy khó chịu, đau khổ biết bao.
Nghĩ ngợi, ngồi trên giường mà Tuyên Hoài Phong cảm thấy như đang ngồi trên chảo nóng, tâm trí hỗn loạn.
Trăm cầu vạn khẩn cho người tối qua là Kỳ Tuấn.
Trăm ngàn vạn mối lo rằng người tối qua không phải Lâm Kỳ Tuấn.
"Mình thật quá hồ đồ!"
Tuyên Hoài Phong hung hăng nhéo mạnh lên đùi mình, dùng sức quá lớn, đau đến nhíu chặt mày.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!