Tuyên Hoài Phong trở lại căn phòng của mình ở Niên trạch, cảm giác thật cô đơn, cũng vô cùng thống khổ.
Gió đêm thoang thoảng, xuyên qua khung cửa sổ vào phòng, Tuyên Hoài Phong lại không hề thấy buồn ngủ.
Tâm trạng vui vẻ lúc này tựa như miếng đậu hủ nóng rơi xuống sàn nhà, nát bấy, không còn hình dạng ban đầu, những mảng vỡ ấy dính chặt lên cơ thể giống hồ dán. Thổi không đi, lau không được, tắm cũng không tẩy sạch nổi.
Buồn phiền tới cực điểm.
"Hiện tại Kỳ Tuấn đang làm gì? Chắc vẫn chưa ngủ đâu."
Hoài Phong nhớ tới những chuyện về Lâm Kỳ Tuấn mà y đã nhìn thấy ngày hôm nay. Hắn ở cạnh Bạch Vân Phi, đúng là có việc vừa nói vừa cười, hắn quả thật có mở cửa giúp Bạch Vân Phi, nhưng là, những việc đó thì chứng minh được cái gì.
Bạch Vân Phi là một diễn viên hát hí khúc, mặc kệ trước kia hắn có huyết thống hoàng tộc cao quý tới mức nào thì hiện tại cũng chỉ là một nam đào, giao thiệp với khách khứa là bổn phận của hắn.
Chẳng phải Tuyên Hoài Phong chưa từng nhìn thấy đào hát xã giao, xướng diễn xong sẽ cùng người mời hắn ăn một bữa cơm, kính người ta hai chén rượu, như vậy cũng là chuyện bình thường.
"Rất bình thường!
Đối với một vị công tử làm việc trong hiệu buôn Tây Phương như Lâm Kỳ Tuấn mà nói, ngẫu nhiên xem một vở hí, mời đào hát một bữa quả thực rất bình thường.
Nhưng từ trước tới nay mình không biết Kỳ Tuấn cũng thích xem diễn hí.
Dù sao Bạch Vân Phi xướng cũng rất hay, không phải lúc mình nghe hắn xướng cũng kiềm lòng không được mà vỗ nhịp theo hay sao?"
Tuyên Hoài Phong càng nghĩ càng lấy lí do biện hộ giúp Lâm Kỳ Tuấn, một chút tức giận còn sót lại đã biến thành tự trách. Y không nên bước lên xe khi Lâm Kỳ Tuấn chạy theo như vậy.
Nhưng mà, những chuyện sau đó còn trầm trọng hơn, chị mình khiến Kỳ Tuấn khó xử, tiếp đó còn treo điện thoại hai lần.
"Nhất định Kỳ Tuấn sẽ cho rằng mình vừa lên làm sĩ quan phụ tá của Bạch Tuyết Lam đã trở mặt…. Nếu đổi lại là mình chứ không phải Kỳ Tuấn, nhất định mình cũng sẽ nghi ngờ."
"Căn bản không phải như vậy!"
Tâm tính thiện lương của Tuyên Hoài Phong giống như đang bị một con mèo nhỏ cào xé, y không kiềm chế được tâm trạng, lập tức bước xuống giường, xỏ giày, tranh thủ lúc đêm khuya mà đi tới bên chiếc điện thoại.
Mò mẫm trong bóng đêm, chiếc bàn điện thoại đã bị khóa lại.
Tuyên Hoài Phong hít sâu một hơi, suy nghĩ nửa ngày mới khẽ cắn môi, lại lẳng lặng đi ra bên ngoài, không khiến cho người gác cổng tỉnh lại, khe khẽ mở cửa Niên trạch.
Không ngờ, cửa vừa mở ra, mấy bóng người lập tức xuất hiện ngay trước mắt, thực sự khiến y không kịp chuẩn bị.
"Tuyên sĩ quan, ngài muốn quay về dinh thự?" Bóng đèn trước cửa Niên gia sáng trưng, bốn vệ binh cao lớn đang vui vẻ chơi đánh xúc xắc, vừa thấy Tuyên Hoài Phong đi ra liền lập tức nhảy dựng lên, đứng nghiêm trang.
Tuyên Hoài Phong thực sự không ngờ là bọn họ lại đứng canh ngay tại đây, thân thể cứng đờ, một hồi lâu mới lắc đầu: "Không trở về dinh thự."
Y bước xuống bậc thang, bốn vệ binh xếp hàng đi theo phía sau.
Tuyên Hoài Phong quay đầu lại nhìn bọn họ một chút, nhíu mày nói: "Đừng đi theo, tôi muốn tản bộ một mình."
Bốn vệ binh này được Bạch Tuyết Lam tuyển ra trong số những người tinh nhuệ nhất, mỗi người đều nhanh nhẹn vô cùng (nguyên văn là tinh ranh hơn khỉ =]]) , trước khi đi, Bạch Tuyết Lam còn cho mỗi người bọn họ một chút tiền, thêm một phần nghiêm nghị dặn dò, sao có thể để Hoài Phong rời đi một mình được.
Một người bước lên phía trước, cười nói: "Tuyên sĩ quan, không phải chúng tôi không nghe lời ngài, nhưng anh em chúng tôi cũng có điều khó xử. Ngài cứ nhìn tình hình hiện nay là biết, khắp đường phố đều là lưu manh hoặc trộm cướp, kẻ vô gia cư, hoặc mấy người ăn mày đói đến phát điên. Ban ngày ban mặt đi trên đường còn gặp rủi ro, huống chi bây giờ đã muộn như vậy rồi, làm gì còn ai dám đi lại ngoài kia nữa?
Nếu ngài đi tản bộ một mình, chẳng may bị người ta cướp đoạt, hoặc là làm xây xát chút đỉnh thôi, đến lúc đó Bạch tổng trưởng còn không giết chúng tôi? Tuyên sĩ quan, ngài là người tốt bụng, làm ơn thương chúng tôi đi, để cho anh em chúng tôi theo phía sau ngài đi mà. Nếu không, tới khi trở về thì chúng tôi sẽ phải chịu quân pháp, mấy roi kia mà quất xuống lưng thì thấy máu là chuyện bình thường." Quay sang cúi người trước Tuyên Hoài Phong, sau đó thở dài một trận.
Tuyên Hoài Phong nhìn sắc mặt của bọn họ, biết bốn người này là cái đuôi có gỡ thế nào cũng không ra, nghĩ muốn lén lút đi gặp Lâm Kỳ Tuấn cũng chỉ là vọng tưởng.
Đứng tại chỗ, hai tay nắm chặt, sắc mặt lúc xanh lúc tím, âm thầm mắng Bạch Tuyết Lam một trận. Cuối cùng, y dậm mạnh chân, không nói một lời liền trở vào Niên trạch.
Sắc trời đã rất muộn, Niên trạch im ắng, Tuyên Hoài Phong ôm một bụng tức giận nhưng sợ kinh động đến chị mình, y chỉ có thể nhẫn nại, nhẹ nhàng thả bước chậm rãi dọc theo hành lang. Dần dần, cơn tức giận khi nãy lại trở nên chua xót.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!