Chương 30: Part 2

Tuyên Hoài Phong tưởng tượng đến cảnh Niên Lượng Phú quẩn quanh bên chị mình, bộ dạng không khác gì người ở, y cũng thể nhịn cười được.

Hai chị em tán gẫu vô cùng vui vẻ, bỗng nhiên nghe thấy tiếng bước chân "cộp cộp cộp" tiến lại gần, cả hai đều quay đầu nhìn về phía cửa.

Rất nhanh, Niên Lượng Phú mặc một bộ tây trang hấp tấp chạy tới.

Tuyên Đại Vân hỏi: "Anh chạy đi đâu đây? Từ sáng sớm đã không thấy bóng dáng đâu cả. Không phải tối qua đã nói là sáng nay Hoài Phong sẽ về hay sao?"

"Em thật là, đừng có vừa nhìn thấy anh đã hỏi tội như vậy chứ. Anh vì em mới chạy đôn chạy đáo khắp nơi đây." Niên Lượng Phú cười đến đặc biệt sung sướng, lấy tấm vé vào cửa từ trong người ra, đưa cho Tuyên Đại Vân: "Không phải em rất hâm mộ Bạch Vân Phi hay sao? Hôm nay là ngày đầu tiên hắn diễn vở "Đại Ngọc táng hoa" ở Thiên Âm Viên, rất khó tìm được chỗ tốt, tấm vé kia đúng là trị giá ngàn vàng, không, phải nói là ngàn vàng cũng khó mua được ấy chứ.

Lúc anh đi tới đó thì mấy cửa bán vé đều đóng kín hết rồi, mấy trăm người đứng ngoài cửa nói là không mua được vé. Sau đó anh vất vả lắm mới tìm được người quen, mãi mới tìm được một khu ghế lô đây."

(Đại Ngọc táng hoa hay còn gọi là Đại ngọc chôn hoa. Đây là một đoạn trích trong vở Hồng Lâu Mộng)

"Trời ạ! "Đại Ngọc táng hoa" là vở diễn tủ của Bạch Vân Phi đấy nhé!" Tuyên Đại Vân vừa kích động vừa vui vẻ, nhìn kỹ tấm vé trên tay, ngẩng đầu cười hết cỡ với Niên Lượng Phú: "Tôi trách oan cho anh rồi, xin lỗi nha, như vậy chắc là được rồi nhỉ? Hoài Phong đến lâu rồi, nó vừa mới nhắc tới anh xong."

Niên Lượng Phú quay đầu nhìn cậu em vợ.

Tuyên Hoài Phong đã sớm đứng lên nhường chỗ ngồi, khẽ mỉm cười: "Anh rể, đã lâu không gặp."

Ngược lại với Tuyên Hoài Phong, Niên Lượng Phú lại nhiệt tình gấp bội.

"Ôi trời, Hoài Phong đó sao! Ngồi xuống đi! Đừng đứng như vậy." Niên Lượng Phú vươn tay, thân thiết ấn Tuyên Hoài Phong ngồi trở lại ghế sô pha, bản thân thì mang chiếc ghế dựa tới đây, ngồi xuống bên cạnh vợ mình.

"Thật không phải, anh mới ra ngoài nên không tới đón em được. Anh nghĩ tối nay em mới đến, thời tiết mấy ngày hôm nay đột nhiên trở lạnh, em nên ngủ thêm một lát mới đúng, không nên tới sớm như thế này làm gì. Từ từ đã, để anh xem trong tách của em là trà gì đã nào? Nhất định là do vú Trương pha rồi, thật là, sao lại lấy mấy thứ tầm thường như vậy ra chiêu đãi khách? Để anh đi tìm bình trà xanh của anh."

Đứng lên, đang muốn đi tìm trà.

(Vũ *nổi da gà* đúng là cái loại mặt dày mà)

Tuyên Đại Vân nhanh chóng kéo lấy hắn, vừa vui vừa giận mà liếc mắt trừng hắn một cái, thấp giọng nói: "Ngồi xuống đi, vội vội vàng vàng như thế làm gì? Đúng là tự hành thân mà. Nếu anh sớm đối xử tốt với Hoài Phong nhà chúng tôi thì làm gì có ngày hôm nay."

Niên Lượng Phú xấu hổ, đành phải gượng cười.

Cho dù Tuyên Hoài Phong không thích ông anh rể này tới mức nào thì y cũng không muốn làm khó hắn quá nhiều, đứng lên khuyên Niên Lượng Phú hai câu, sau đó thực hiền hòa mời hắn ngồi xuống nói chuyện gia đình.

(*tức* Hoài Phong ngươi hiền quá, mẹ ghẻ này không thích thế đâu)

"Đừng nhắc lại những chuyện trước kia nữa. Chị nói thế cũng không phải, kỳ thực trước kia anh rể đối xử với chúng ta không tồi. Khi đó em cũng không kiếm được tiền, ăn ở đều là dựa vào nơi này, đều là phung phí tiền của anh rể cả."

"Đâu cần nói việc nhỏ nhặt đó làm gì, chúng ta đều là người một nhà cả."

"Đúng đúng, đều là người một nhà."

"Về chuyện công việc của anh rể…" Tuyên Hoài Phong dừng lại, gương mặt lộ vẻ không dám chắc chắn, cách một lúc lâu mới nói: "Chẳng phải em không muốn nói giúp anh rể, nhưng em không dám nắm chắc một chút nào cả. Em mới làm sĩ quan phụ tá thôi, hiện tại cũng chỉ đang đọc sách học tập, thực sự chưa bắt tay vào làm chuyện gì hết. Thứ nhất, em không hiểu vì sao anh rể bị tạm thời cách chức nên không dám nhiều chuyện.

Thứ hai…Đây là nói giúp một vị trưởng phòng, em chỉ sợ lời nói của mình không có chút phân lượng nào thôi."

Thấy gương mặt Niên Lượng Phú xám lại như tro, y lại bỏ thêm một câu: "Có điều, mặc kệ có tác dụng gì hay không, nhất định em sẽ cố gắng hết sức. Tận lực nhờ Bạch Tuyết…. Bạch tổng trưởng để ý tới việc này, nể tình anh rể hết lòng làm việc cho chính phủ trong mấy năm nay."

Niên Lượng Phú ở chức vụ cao tới nghiện luôn rồi, toàn bộ tâm tư của hắn đều đặt trên quan trường, kinh nghiệm ăn chơi đàng điếm, những chuyện trong nhà tổng trưởng, hắn hiểu biết còn nhiều hơn việc hiểu hết vợ của mình, vậy nên hắn cũng đoán được hai ba phần.

Vừa thấy thái độ của Tuyên Hoài Phong cũng hiểu đấy chẳng phải thái độ trả thù riêng, hơn nữa y còn muốn giúp mình, nhất thời hắn mừng rỡ như điên, liên tục nói: "Cảm ơn! Cảm ơn! Không cần quan tâm tới việc lời nói của cậu có phân lượng hay không, chỉ cần cậu ở trước mặt Bạch tổng trưởng nói một chút lời vàng ý ngọc, được như vậy thì tôi cũng có con đường sống.

Làm ơn đi, trăm ngàn lần nhờ vả cậu đấy."

Hai tay chắp lại vái vài cái vẫn chưa đủ, hắn đứng lên, hướng về phía Tuyên Hoài Phong mà cúi người vài lượt: "Mọi chuyện đã qua, tôi thành thật xin lỗi cậu. Tôi nhất định sẽ sửa lại tính xấu của mình."

Tuyên Hoài Phong vội vàng đứng lên ngăn lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!