Toàn bộ đại sảnh bỗng nhiên yên tĩnh đến dị thường.
Niên Lượng Phú nhìn đám nam phục vụ chân tay vụng về mới đem mấy chiếc bàn mạt chược ra tới cửa, tức giận tới độ tối sầm mặt mũi.
Đối mặt với không khí trầm mặc, người thanh niên tỏa sáng tựa sao kim đang đứng trước cửa nhìn chung quanh đại sảnh một vòng, lúc này mới nở nụ cười, lên tiếng: "Đột xuất tới thăm, thật sự là quá thất lễ, nhưng chủ nhân cũng không đến mức không chịu đón khách chứ?" ngữ khí thân mật.
Hắn vừa lên tiếng, không khí sôi động bắt đầu lan tràn toàn bộ đại sảnh.
"Đúng vậy! Tiểu Niên, khách quý tới cửa, sao chủ nhân lại đứng sững một chỗ như vậy?" Liêu tổng trưởng đứng cạnh hắn lập tức cười ha hả, nói với Niên Lượng Phú: "Vị này là Bạch tổng trưởng của cục hải quan, chính là vị khách quý mà người ta muốn mời cũng không có cơ hội. Hôm nay ngài ấy lại chịu dời bước tới nhà cậu, quả thực khiến tôi cũng phải giật mình."
Bạch Tuyết Lam nghiêng đầu, mỉm cười đáp lời cùng hắn: "Liêu tổng trưởng lại trêu chọc tôi rồi, tôi từ chối lời mời của ngài lúc nào chứ?"
Qua một lúc, Niên Lượng Phú mới hoàn hồn, lau lau mồ hôi lạnh trên trán, vội vàng dắt Tuyên Đại Vân tới nghênh đón.
"Chậm trễ, chậm trễ rồi, bỗng nhiên hôm nay lại có khách quý tới thăm, quả thực khiến tôi thụ sủng nhược kinh, bị hù cho ngây người." Niên Lượng Phú cố gắng tươi cười nhận lỗi với hai vị tổng trưởng, sau đó lại bắt tay chào hỏi cùng vài vị trưởng phòng.
Tuyên Đại Vân cũng nhanh chóng chạy lại chào hỏi các vị phu nhân, tiểu thư.
Mời khách vào đại sảnh, mấy người hầu gái nhanh trí đưa rượu tới, đám nam phục vụ tiếp tục đem những chiếc bàn mạt chược còn lại ra bên ngoài.
Vợ chồng Niên gia trò chuyện tự nhiên cùng hai vị tổng trưởng.
"Niên khoa trưởng thích chơi mạt chược?" Bạch Tuyết Lam hỏi.
Trái tim Niên Lượng Phú thiếu chút nữa nhảy ra khỏi cổ họng, lập tức lắc đầu: "Tôi ghét nhất là chơi mạt chược, ồn ào, không ra thể thống gì. Dân số Trung Quốc nhiều như vậy, nếu mỗi người đều làm việc đúng đắn, không đem thời gian lãng phí trên mấy loại bài bạc như mạt chược thì Trung Quốc đã sớm giàu mạnh."
Gia thế cũng thực lực của vị Bạch tổng trưởng này quả thực không thể khinh thường, là vị phật sống mà người ta phải tôn kính. Khi mới nhậm chứ ở cục hải quan, mấy bài phát biểu hắn viết, Niên Lượng Phú đều đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần.
Niên Lượng Phú giảo hoạt trích dẫn một câu trong bài phát biểu của Bạch tổng trưởng, nhớ tới mấy bàn mạt chược xuất hiện trong đại sảnh của mình, hắn cố gắng tìm ra một lý do hợp lí để giải thích, khụ hai tiếng, vẻ mặt nghiêm túc chỉ về phía vợ mình: "Lại nói tiếp, thật sự là hổ thẹn, vợ tôi cũng thích chơi mạt chược, vì chuyện này mà chúng tôi khắc khẩu nhiều lần.
Hôm nay vừa về tới nhà đã thấy trong đại sảnh đã bày mấy bàn mạt chược, quả thực khiến tôi tức giận đến nói không nên lời, tôi lập tức gọi đám người hầu đem mấy thứ đó ném đi toàn bộ."
Thật ra bày mấy bàn mạt chược này đều là ý định của Niên Lượng Phú. Những ngày đầu năm như thế này, có mấy vị quan viên không tới kỹ viện, không đánh cược, không chơi mạc chược? Liêu tổng trưởng cùng mấy vị trưởng phòng, chẳng những thích chơi mạc chược, họ lại càng yêu thích bài bạc. Chính vì muốn tiệc rượu này rôm rả một chút nên Niên Lượng Phú cố ý bày mấy bàn mạc chược, không ngờ lại tự mang đá tảng đập xuống chân mình.
Tuyên Đại Vân bỗng nhiên bị oan, nhưng vì sự nghiệp của chồng cùng lợi ích của mình, đương nhiên cô sẽ không phản bác, chỉ khẽ cười đáp lời: "Tôi cũng biết không nên có, nhưng mấy người bạn cứ lôi kéo, tôi lại là chủ nhà, không đồng ý thì coi sao được. Về phương diện này thì Lượng Phú rất tốt, anh ấy chưa bao giờ đánh mạt chược."
Bạch Tuyết Lam hiểu được chuyện này nên chỉ khẽ cười: "Niên khoa trưởng chắc đã xem qua mấy bài phát biểu của tôi đúng không?"
Chỉ một câu nói này cũng đủ khiến Niên Lượng Phú cảm thấy xấu hổ, liên tục xua tay giải thích: "Không không không…."
"Những lời đó đều do hoàn cảnh cả, chỉ là lời nói mà thôi, mọi người tưởng thật sao?" Bạch Tuyết Lam khẽ mỉm cười, nói bâng quơ: "Mạt chược là quốc túy, tôi cũng thường xuyên chơi. Nếu Niên phu nhân là cao thủ, không bằng sau này thỉnh thoảng chúng ta bớt chút thời gian cùng nhau chiến vài ván bài?"
Thấy hắn trò chuyện vui vẻ, không khí chung quanh lập tức hòa hoãn trở lại.
Tất cả mọi người đều không thể tưởng tượng được, vị tổng trưởng lai lịch bất phàm này lại hòa nhã như vậy, quả là một người thức thời, biết nắm bắt tình hình. Không khí căng thẳng trong phòng lập tức thoải mái hơn trước.
"Thì ra Bạch tổng trưởng cũng có thú vui này. Tôi đã nói rồi, đều là người Trung Quốc, sao có thể không thích chơi mạt chược được? "Quốc túy", đúng, từ này dùng rất hay, rất tuyệt vời!" Liêu tổng trưởng cười ha ha vài tiếng, cầm một quân bài, đưa mắt nhìn về phía Bạch Tuyết Lam: "Bạch tổng trưởng, tôi nghĩ, chọn ngày không bằng đúng dịp*, ván bài này không cần kéo dài, hiện tại lập tức khai chiến, ngài nghĩ sao?"
(Chọn ngày không bằng đúng dịp: cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên)
Trái tim nhỏ bé của Niên Lượng Phú cuối cùng cũng tìm được đường trở về lồng ngực, nháy mắt liền trở nên rạng rỡ, nhanh chóng kêu Niên Quý đem mấy bàn mạt chược hắn vừa sai "Ném đi" mang về toàn bộ, tự mình chỉ huy bọn họ đặt chúng ở giữa đại sảnh.
Niên Quý lại xin chỉ thị: "Lão gia, mấy bàn mạt chược kia có mang trở về hay không?"
Niên Lượng Phú còn chưa nói câu nào, Trương trưởng phòng đã lắc đầu: "Không cần, không cần! Bày mấy bàn ra sẽ rất ồn ào, quấy rầy hưng trí đánh bài của tổng trưởng."
Tuyên Đại Vân tỏ ra khó xử: "Vậy các chẳng phải sẽ khiến trưởng phòng, phu nhân cùng các tiểu thư đây buồn bực hay sao?"
"Sao có thể buồn được?" Vài người lên tiếng: "Khó có cơ hội xem tổng trưởng đánh bài, chúng tôi phải xem cuộc chiến này thật kỹ, vừa vặn học một chút bản lĩnh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!