Chương 29: Part 1

Bạch Tuyết Lam quả nhiên rất giữ lời, sáng sớm hôm sau liền phái một chiếc xe đưa Tuyên Hoài Phong trở về Niên trạch.

Tuyên Đại Vân vô cùng vui vẻ, tự mình ra ngoài cửa chờ đợi, vất vả lắm mới nghe được tiếng còi ô tô vang lên từ xa, cô vội vàng kéo vú Trương xuống khỏi cầu thang.

"Hoài Phong!"

Ô tô dừng lại, ngồi ở trên xe có bốn vệ binh cao lớn, trái phải bước xuống mỗi bên hai người, nghiêm người đứng thẳng, tinh thần hăng hái, trên lưng đeo súng ống.

Phía trước mũi xe có cắm lá cờ nhỏ biểu trưng cho tổng dinh thự của cục hải quan, chắc chắn là xe chuyên dùng cho tổng trưởng hải quan.

Tuyên Hoài Phong không chờ vệ binh tới mở cửa, tự mình mở cửa xe rồi bước xuống.

"Chị!" Y nhanh chóng bước tới đỡ Tuyên Đại Vân, nén giận nói: "Chị làm cái gì vậy? Sáng sớm đã đứng ở đầu gió như thế này rồi. Em có phải là khách phương xa lâu ngày mới tới đâu, chị cần gì phải giữ quy củ kiểu này cơ chứ?"

Tuyên Đại Vân nắm chặt tay y, kiểm tra trước sau một lúc lâu mới yên tâm cười nói: "Hoàn hảo, không gầy đi chút nào cả. Trận bệnh lần trước của em cũng không nhẹ, đã vậy lại không cho chị tới thăm. Gã thầy thuốc Tây y kia nói cái gì mà gây trở ngại cho việc tĩnh dưỡng của em, thật sự khiến chị khó chịu muốn chết. Em không biết đó thôi, em phát bệnh nằm ở nơi đó, chị thì ở đây lo lắng không thôi, cái cảm giác đó thật sự khiến tâm trạng chị hỗn loạn."

"Em chỉ không muốn chị đi lại nhiều, cũng không muốn chị phải suy nghĩ quá nhiều. Hiện tại trong bụng chị còn có em bé nha."

"Sớm muộn gì cũng có lúc chị bệnh, khi đó cũng không cho em tới thăm xem, cho em biết cái cảm giác kia khó chịu như thế nào."

"Đừng! Đừng! Aizzz, chị à, sao lại nói như thế chứ? Em không muốn chị sinh bệnh đâu."

"Á à, em lên làm sĩ quan phụ tá, đến chuyện chị sinh bệnh hay không sinh bệnh cũng muốn quản lí hả? Cái tên tiểu quỷ này."

Hai chị em vừa trò chuyện thân mật vừa nắm tay nhau bước vào Niên trạch.

Tuyên Hoài Phong vuốt cổ tay của Tuyên Đại Vân, cảm nhận được hơi lạnh trên đó, y nhịn không được mà thốt lên: "Chị không nên đứng ngoài cửa chờ như vậy, gió lớn lắm mà."

"Chị sốt ruột, dù sao có ngồi cũng không yên."

Vú Trương bước nhỏ theo sát phía sau, cười hì hì chen vào nói: "Tối qua tiểu thư nhận được điện thoại của Bạch tổng trưởng, biết thiếu gia về nên cả đêm vui đến nỗi không thể ngủ được. Tiểu thư còn nói với tôi là mới cách vài ngày mà cô ấy cảm giác như xa cách tới vài chục năm. Tiểu thư chưa bao giờ lo lắng tới mức ấy, so với việc năm đó tiểu thiếu gia xuất ngoại du học còn khó chịu hơn."

"Chuyện này sao giống nhau được?" Tuyên Đại Vân vừa đi vừa nghiêng đầu nói với vú Trương: "Khi nó đi du học thì vẫn là học sinh, trong nhà có tiền, không khí vui vẻ lúc nào mà chẳng đeo theo nó, cũng làm gì có người nào dám ăn hiếp nó. Bây giờ lại ở trong nhà người ta, ăn ở đều là của người ta hết, luôn phải chú ý tới ánh mắt của cấp trên, nó lại bệnh nữa, vú nói tôi không quan tâm sao được?

Nghe nói nơi đó còn là phủ đệ của Vương gia (?), tục ngữ còn có câu "bước vào hầu môn thâm tự hải"….."

(Bước vào hầu môn thâm tự hải: ý nói bước vào nhà quyền quý rất khó nói trước được chuyện gì.)

Cô nói như vậy cũng không có ý gì khác, nhưng Tuyên Hoài Phong càng nghe càng cảm thấy không thoải mái, gượng cười ngắt lời: "Được rồi, chị à, cái gì mà vào cửa hầu môn thâm tự hải chứ? Em cũng đâu có….."

Căn bản y muốn nói: "Cũng không muốn vào đó", nhưng đột nhiên nghĩ tới những lời Bạch Tuyết Lam nói với mình, mấy câu phía sau cũng không thể thốt ra được nữa.

Tuyên Đại Vân biết em trai mình không muốn bị người khác so sánh với phụ nữ, cô cũng chỉ vô tình không lỡ lời, cười nói: "Được rồi, vất vả lắm mới thấy mặt mà em đã chọc vào tật xấu trong mấy câu nói của chị rồi. Chẳng phải chị nói như vậy là vì nghĩ cho em hay sao? Em không thích nghe câu "vào cửa hầu môn thâm tự hải" vậy chắc câu "đau lòng cha mẹ" chắc có thể nghe một chút chứ?

Chị cả như mẹ, em bình an, không xảy ra chuyện gì thì chị cũng đâu phải đau lòng."

Mấy ngày gần đây, Tuyên Đại Vân ở nhà cũng có chút vui vẻ, thân thể khỏe mạnh hơn trước một chút, tinh thần sảng khoái, vừa nói vừa kéo Tuyên Hoài Phong vào phòng khách. Hai người ngồi xuống, cô vẫn chưa ngừng nói: "Chị biết mà, Tuyên gia chúng ta vẫn có phúc cuối đời. Chỉ tiếc cho em đã phải chịu quá nhiều tủi khổ, cuối cùng cũng gặp được Bạch tổng trưởng, hắn thật sự là quý nhân của nhà chúng ta. Em nói xem, chuyện này đúng là duyên phận đấy nhé.

Chị tin chắc đây là ý trời, đã là bạn học, lại cùng đi du học nước ngoài, nếu hắn không từng đi du học thì làm sao lại coi trọng năng lực của em sau khi từ nước ngoài trở về cơ chứ. Bao nhiêu thứ trùng hợp như vậy, sau đó cả hai lại cùng tới thủ đô, còn ở nhà chị mà gặp được nhau, sau đó hắn còn thiếu một vị trí sĩ quan phụ tá….."

"Chị à, chị đang mệt mà, uống chút trà đi."

"…. Nếu mà viết trên báo, chắc người ta phải viết thành truyện truyền kỳ quá. Chị đâu có mệt mỏi, phải nói là vui vẻ mới đúng. Em cũng biết mà, mỗi khi quá vui là chị nói rất nhiều."

(Vũ: ra là cô cũng biết đấy *bĩu môi*

Đại Vân: Hừ, đương nhiên là tôi biết rồi *hất cằm*)

"Tiểu thiếu gia, cậu cứ để tiểu thư nói tiếp đi. Cậu cũng biết tiểu thư thích nói nhiều mà." Vú Trương bưng trà đặt xuống bàn, hai tay lau lau lên chiếc tạp dề, vui vẻ nói không ngừng: "Đừng nói tới tiểu thư, ngay cả bà già như tôi cũng cảm thấy phấn chấn mà. Vừa nhìn đại thiếu gia nhà chúng ta đã thấy tiền đồ trước mắt rộng mở, chiếc xe ngoài kia, còn có mấy người…. vệ binh, phô trương hù chết người ta mất, người nào đi trên đường lại chẳng dùng ánh mắt hâm mộ mà dõi theo cơ chứ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!