Tuyên Hoài Phong nhớ tới cha của mình, đó là người đàn ông mà từ trước tới nay y đều không yêu thích, một con người cộc cằn, hung dữ. Mới trước đây Tuyên Hoài Phong còn thấy hắn dùng súng lục dọa thường dân, không có nguyên nhân gì, chỉ là trong lòng vị tư lệnh này không thoải mái.
Một người cha làm tư lệnh không có chút ưu nhã, không biết cảm thông, không hiểu khoa học, quả thực là rất buồn cười.
Nhưng mà….
Tuyên Hoài Phong hiểu được, nếu không có người cha làm tổng tư lệnh này, y cũng không là cái gì cả.
Y giống như một quả táo ngon lành rớt khỏi nhánh cây, rơi trúng ngay bùn đất, chỉ có thể chậm rãi chờ đợi thời khắc trở nên thối rữa.
Y cực lực suy nghĩ tới chuyện một quả táo sẽ hư thối như thế nào khi rơi xuống bùn lầy, từ xinh đẹp biến thành khó coi, tưởng tượng thật tỉ mỉ, thậm chí tỉ mỉ đến nỗi khiến y cũng tự phát run.
Y hoàn toàn không chú ý tới việc quản gia đã bước vào trong phòng.
Khi quản gia vỗ nhẹ lên bờ vai của y, Tuyên Hoài Phong thót tim, đột nhiên hít sâu một hơi, ngẩng mặt lên, vẫn không nhúc nhích, trừng mắt nhìn quản gia.
Bộ dạng đó rất giống một người bị gọi dậy từ cơn ác mộng.
Quản gia cho là mình phạm phải sai lầm gì đó lớn lắm, nhanh chóng giải thích: "Xin lỗi, tôi đã gọi nhiều lần nhưng không thấy ngài phản ứng, giống như đang nghĩ tới chuyện gì đó mà xuất thần…tôi mới chỉ vỗ nhẹ một chút thôi…"
"Chuyện gì?"
"À." Quản gia nói: "Tổng trưởng có lời, mời ngài tới phòng ngủ một chút."
Tuyên Hoài Phong không lên tiếng.
Ngữ khí của quản gia cũng rất cung kính, thử thăm dò: "Tổng trưởng nói, nếu thân thể ngài không thoải mái thì không cần qua đó cũng được, đổi lại, ngài ấy sẽ qua đây."
Tầm nhìn giống như mơ hồ, Tuyên Hoài Phong nhắm chặt đôi mắt đen láy, sau đó lại chậm rãi mở lên.
"Không cần." y nói: "Tôi sẽ qua đó."
Bạch Tuyết Lam ở trong phòng ngủ, trên bàn đã sớm bày biện chai Vodka cùng hai ly thủy tinh.
Hắn kêu quản gia đi mời Tuyên Hoài Phong, trong lòng cũng không đặt nhiều hy vọng, nghĩ rằng Tuyên Hoài Phong sẽ không chịu tới nên ngồi chờ quản gia quay về, sau đó tự mình bưng rượu qua bên đó.
Nếu tới bên đó, hắn có thể hỏi Tuyên Hoài Phong: "Cậu lại giận gì sao? Khí thế của cậu thật là ghê gớm, tôi muốn gặp cậu cũng phải tự mình qua bên này mời?"
Nói như vậy chắc không tính là khúm núm, cũng có chút ít nhượng bộ, như vậy sẽ khiến cho những chuyện không vui trước đó bị gạt sang một bên rồi.
Đây chính là những điều mà Bạch Tuyết Lam đang tính toán.
Không ngờ Tuyên Hoài Phong lại thực sự tới.
Thấy bóng dáng Tuyên Hoài Phong ngoài cửa, Bạch Tuyết Lam vô cùng kinh ngạc, đứng bật dậy: "Sao cậu lại tới đây?"
Tuyên Hoài Phong liếc hắn một lượt: "Không phải anh kêu quản gia mời tôi tới đây hay sao?"
Bởi vì đang bệnh, trên người y chỉ mặc một chiếc áo ngủ, trên thắt lưng có một chiếc dây lưng bằng nhung màu trắng thắt hờ hững, khí chất ưu nhã trên người y khiến người ta vừa nhìn đã cảm thấy choáng váng.
Bạch Tuyết Lam chỉ lo ngắm nhìn y, nhất thời không nói chuyện.
Tuyên Hoài Phong nhìn thấy rượu trên bàn, cầm lên hỏi: "Vodka?"
"Đúng vậy."
"Rượu của Nga đều rất nóng." Tuyên Hoài Phong đem chai rượu thủy tinh đặt lại trên bàn, một đầu ngón tay đặt trên nắp chai, nhẹ nhàng xoay tròn: "Sao vậy, buổi tối anh cũng muốn uống rượu?"
Bạch Tuyết Lam nằm mơ cũng không nghĩ rằng Tuyên Hoài Phong sẽ cùng hắn nói chuyện như vậy, trong lòng không khỏi vui sướng, tươi cười, mời Tuyên Hoài Phong ngồi xuống ghế đối diện: "Gặp được một chút chuyện vui vẻ nên muốn uống mấy ly thôi. Không sao, tôi uống một mình cũng được, không bắt cậu uống chung. Hay tôi kêu người hầu mang một chút đồ uống tới đây cho cậu?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!