Chương 27: Part 1

"Gần đây không có ai, mời tiên sinh vào đây thay đồ."

"Cảm ơn."

Thanh âm bên ngoài thoáng truyền tới tai.

Tuyên Hoài Phong bỗng nhiên cả kinh, xoay người đứng lên từ trên giường, nhìn qua cửa sổ xem xét.

Ngoài cửa sổ là một tiểu viện, chung quanh có mấy cây hoa hồng cao tới nửa người, đi thêm một chút nữa là một tòa lầu khoảng hai tầng.

Bị mấy cây hoa hồng che khuất tầm mắt, Tuyên Hoài Phong cố gắng căng mắt cũng chỉ nhìn thấy một gã người hầu đang đứng trước cửa, hình như không có ý bước vào.

Y vô cùng nghi ngờ, tò mò, khó hiểu.

Một câu "cảm ơn" kia quả thực rất giống giọng của Lâm Kỳ Tuấn.

"Chẳng lẽ anh ấy cũng tới dinh thự của Bạch Tuyết Lam?"

Trái tim của Tuyên Hoài Phong bỗng nhiên thắt lại, giống như có ai đó nắm lấy rồi nhốt nó lại trong một chiếc lồng sắt.

Nơi tối mật kia chợt nhói lên đau đớn khiến y cảm thấy hổ thẹn, cũng vô cùng tức giận.

Trong nháy mắt, y không biết có phải do mình quá trông mong Lâm Kỳ Tuấn xuất hiện hay không.

"Có lẽ là nghe nhầm."

Tuyên Hoài Phong an ủi chính mình, lại vẫn chưa từ bỏ ý định, chăm chú nhìn cánh cửa trước căn nhà nhỏ kia, thầm nghĩ tại sao gã người hầu kia vẫn chưa đi? Đứng ở đó có mấy người, rốt cuộc người mới bước vào đó là ai?

Y đem mười ngón tay bám chặt lên cửa sổ, cố gắng nhìn rõ.

Một lúc sau, cửa phòng có động tĩnh, hình như bị người bên trong mở ra.

Tuyên Hoài Phong tập trung nhìn tới, cả người không thể cử động.

Lâm Kỳ Tuấn thay đổi một bộ quần áo đi ra, gã người hầu vẫn luôn chờ ở ngoài lập tức chạy lại, hỏi: "Lâm tiên sinh, có vừa không?"

"Tốt lắm."

"Xe đã chuẩn bị sẵn sàng, đang đậu ở cửa."

Tuyên Hoài Phong cách khá xa, nghe phong phanh cũng chỉ được một nửa.

Mấy nhánh cây nhẹ nhàng đung đưa trong gió, rủ xuống che khuất gương mặt của Lâm Kỳ Tuấn, y không thể nhìn thấy biểu hiện của hắn, trong lòng càng thêm khó chịu.

Vừa mới do dự có nên ra đó gặp Lâm Kỳ Tuấn hay không, hiện tại, đầu óc y thực sự hỗn độn, không thể suy nghĩ được điều gì.

Trong mắt y, khung cửa sổ bằng gỗ với những bông hoa được chạm trổ tinh tế này không khác chi song sắt trước nhà giam, mười ngón tay nắm chặt khung cửa đều chuyển màu trắng bệch.

"Anh ấy tới tìm mình sao?"

"Tại sao lại không nhìn qua đây?"

Thấy Lâm Kỳ Tuấn xoay người như muốn rời đi, Tuyên Hoài Phong khẩn cấp đứng lên, kêu một tiếng "Kỳ Tuấn!" đến tột cùng vẫn không thể nhịn xuống.

Lâm Kỳ Tuấn lập tức quay lại, tìm kiếm chung quanh.

"Kỳ Tuấn!" Tuyên Hoài Phong vươn tay ra ngoài cửa sổ, dùng sức vẫy gọi hắn: "Kỳ Tuấn!"

Lâm Kỳ Tuấn lập tức nhìn thấy, chạy như bay tới đó, đứng ngoài cửa sổ, nhanh chóng nắm lấy tay y.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!