Chương 26: Part 2

Bạch Tuyết Lam cười cười.

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Anh cười cái gì?"

Bạch Tuyết Lam cười nói: "Tôi cười… luẩn quẩn bao nhiêu năm nay, cuối cùng hôm nay cũng đến lượt cậu đoán trong lòng tôi đang suy nghĩ điều gì."

Hắn trả lời một câu như vậy, Tuyên Hoài Phong hoàn toàn trầm mặc.

Ánh mắt động lòng người chậm rãi rủ xuống, thân thể vẫn cứng ngắc, không nhúc nhích. Nếu không phải khuôn ngực y vẫn phập phồng hơi thở, quả thực có thể khiến người ta tưởng nhầm người trước mặt là một pho tượng được điêu khắc vô cùng tinh tế.

Bạch Tuyết Lam vất vả lắm mới khiến Tuyên Hoài Phong có thể thẳng thắn đối đáp với mình, hiện tại hắn có chút hối hận vì đã tự mình đem đá ngăn đường. Hắn đang cố suy nghĩ biện pháp để trở về đề tài ban đầu.

Vừa muốn mở miệng, tiếng gõ cửa lại đột ngột vang lên.

Bạch Tuyết Lam đành phải tạm thời bỏ cuộc, từ trên người Tuyên Hoài Phong mà đứng lên, cất tiếng: "Chuyện gì?"

Gã người hầu ở bên ngoài trả lời: "Tổng trưởng, có một vị khách vừa tới đây nói là muốn gặp ngài."

Theo như thường lệ, người hầu sẽ báo tên khách tới, Bạch Tuyết Lam nghe người ngoài cửa nói như vậy liền nhận ra người tới không phải khách bình thường, đi ra mở cửa, đi vài bước về phía hành lang bên kia, lúc này mới hỏi: "Là vị khách nào?"

Gã người hầu khẽ nghiêng về trước, nhỏ giọng nói: "Là Niên trưởng phòng. Hôm nay hắn đã gọi nhiều cuộc điện thoại tới đây, theo như ngài dặn dò, chúng tôi đều trả lời là ngài đi vắng, cũng không biết ngài đi đâu. Hình như hắn có việc gấp muốn xin chỉ thị của ngài, hiện tại đã gấp tới độ đến thẳng dinh thự, luôn miệng đòi gặp ngài. Tôi nghĩ vẫn phải báo cho ngài một tiếng."

Bạch Tuyết Lam suy nghĩ một lúc, cười nói: "Tôi đoán hắn cũng nên tới đây. Tốt lắm, mời hắn tới thư phòng, nói tôi sẽ tới gặp."

Kêu gã người hầu đi báo lại, nhưng hắn cũng không vội tới thư phòng gặp Niên Lượng Phú, đi tới cửa sổ, lặng lẽ ngắm nhìn bên trong phòng.

Tuyên Hoài Phong không còn nằm nữa, y dựa lên thành giường, hai tay ôm đầu gối.

Bạch Tuyết Lam nhìn một hồi mà Tuyên Hoài Phong vẫn chưa đổi tư thế khác, mắt mở lớn, dường như đang nghĩ điều gì đó đến mức xuất thần. Bạch Tuyết Lam biết y đang cố gắng nghĩ cách trốn khỏi ma chưởng của mình, hắn không khỏi buồn cười.

Tránh sau cửa sổ, nhìn y ước chừng mười mấy phút đồng hồ, chính hắn cũng không hiểu tại sao mình lại có thể nhẫn nại tốt đến vậy, cũng không bao giờ cảm thấy chán mấy thủ đoạn lừa bịp người khác này.

Chợt nhớ tới Niên Lượng Phú, để hắn ở trong thư phòng lâu như vậy cũng đủ rồi.

Lúc này Bạch Tuyết Lam mới bất đắc dĩ thu hồi ánh mắt từ trên người Tuyên Hoài Phong, thong thả bước về phía phòng khách.

Niên Lượng Phú ở phòng khách chờ cả nửa ngày, vất vả lắm mới được Bạch Tuyết Lam đồng ý gặp mặt.

Vừa thấy Bạch Tuyết Lam bước vào cửa, hắn nhanh chóng đứng lên, cung kính kêu một tiếng: "Tổng trưởng."

Bạch Tuyết Lam nhẹ nhàng "ừ" một tiếng, sau đó thoải mái ngồi xuống ghế sô pha, quan sát Niên Lượng Phú: "Niên trưởng phòng tới đây có việc gì?"

"Tổng trưởng." Bạch Tuyết Lam không mời Niên Lượng Phú ngồi xuống, tất nhiên Niên Lượng Phú cũng chỉ có thể đứng đó. Hắn cũng là nhân viên công vụ có thâm niên, biết thủ trưởng muốn thái độ của nhân viên đối với mình ra sao, cẩn thận mang theo một chút kinh sợ nói: "Có một chuyện vô cùng quan trọng, mong tổng trưởng ra chỉ thị."

Bạch Tuyết Lam ngửa đầu lên lưng sô pha, vừa nhắm mắt dưỡng thần vừa nói: "Uhm, nói nghe một chút."

"Nhiệm vụ khẩn cấp tổng trưởng giao cho Lượng Phú ngày hôm qua, phải giam giữ hai chiếc xe buôn lậu từ Quảng Đông tới, Lượng Phú tuyệt đối không dám lơ là, tự mình dẫn một đội binh lính mai phục ở ngoại thành, cả người lẫn xe đều bị bắt. Tổng trưởng đã dặn qua với Lượng Phú là hai chiếc xe này có thể liên quan tới việc buôn lậu thuốc giảm đau và morphine*, không thể để lộ tin tức.

Theo lời căn dặn của tổng trưởng, các phạm nhân đều bị giam trong nhà tù bí mật, không được gặp bất luận kẻ nào, cũng không cho người ngoài gọi điện tới."

(Thuốc giảm đau loại morphin có chung một đặc tính là gây nghiện, vì vậy đều thuộc "bảng A, gây nghiện")

Niên Lượng Phú nói tới đây liền ngừng lại, xem xét nét mặt của Bạch Tuyết Lam.

Thấy Bạch Tuyết Lam vẫn tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần, không hề có ý hỏi han, hắn chỉ có thể tiếp tục độc thoại: "Việc này đều được thực hiện theo lời của tổng trưởng, mỗi người chúng tôi đều rất cẩn trọng, đang tính toán chờ khi tra hỏi rõ ràng mới truy bắt kẻ đứng sau mọi chuyện, nhưng mà…. không nghĩ tới…có một phạm nhân lại khai rằng hắn là ông chủ hiệu buôn Đại Hưng, Lâm Kỳ Tuấn….."

"Cái gì?" Bạch Tuyết Lam trợn mắt, ngồi thẳng người: "Anh bắt giam Kỳ Tuấn?"

Niên Lượng Phú vốn có chút không yên, hiện tại lại càng hoảng, ngập ngừng nói: "Hắn còn nói…hắn là bạn học của tổng trưởng…."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!