Bạch Tuyết Lam không muốn ra vẻ quá ân cần, đắn đo đúng mực, đưa Tuyên Đại Vân tới dưới bậc thang trước cửa liền dừng lại.
Hắn trở lại phòng ngủ, Tuyên Hoài Phong vẫn nằm như trước, dường như đoán được hắn sẽ trở về nên cố ý nằm lệch người bên gối, đưa lưng ra phía ngoài.
Bạch Tuyết Lam đi qua bên giường, ngồi xuống, nhịn không được nên bật cười thành tiếng: "Cái bộ dạng của cậu thật không khác gì tiểu cô nương hay công tử nhà giàu bị tướng cướp bắt về nhà nha, sao mặt mũi lại nhăn nhó thành cái dạng này? Cũng tốt thôi, cậu tình nguyện cùng tôi pha trò, tôi rất vui."
Tuyên Hoài Phong không thể chịu nổi những lời này của hắn, bỗng nhiên quay lại, đôi mắt đen láy trừng hắn, nhưng nửa ngày cũng không tìm được câu nào thật "lợi hại", y giận run, đành phải oán hận nói: "Tôi chưa thấy qua người nào không biết xấu hổ như anh."
Bạch Tuyết Lam không muốn gây gổ, cố ý ngả ngớn nói: "Đương nhiên, da mặt của tôi so với người bình thường phải dày hơn một chút, còn có thể chắn gió nữa nha, nếu cậu không tin thì cứ kiểm tra xem." Vỗ nhẹ lên mặt mình hai cái: "Cậu sờ đi."
Từ trước tới nay, Tuyên Hoài Phong chưa gặp ai vô sỉ tới mức này, càng mắng hắn thì hắn lại càng đắc ý, đúng là không thể nào đỡ nổi. Khuôn mặt tuấn tú của y tức giận tới đỏ bừng, mỗi đường cong đều hiện lên rõ ràng, quay đầu sang một bên, không nói lời nào.
Bạch Tuyết Lam lại cười tiếp một trận, lấy chiếc quạt bằng lụa Hàng Châu, mở ra, vừa ngắm vừa nói: "Được rồi, tôi sẽ nói cho cậu biết, đừng cùng tôi chơi trò lạt mềm buộc chặt nữa. Nếu cậu vẫn còn nghĩ quẩn, vậy thì bên ngoài có hồ nước, trong viện còn có vài cái giếng, có thể học tập Trân Phi*, đâm đầu xuống giếng một cái là xong. Con người của tôi nha, tuy rằng vô tâm vô tình nhưng cũng biết nói một chút tình nghĩa, tôi đã nể mặt cậu, vậy cậu cũng nên biết điều một chút, đúng không?"
Tuyên Hoài Phong ghét nhất là cái kiểu ngông nghênh này của hắn, tuyệt đối không để ý tới quyền lợi của người khác. Y lắc đầu, chẳng muốn trả lời.
Bạch Tuyết Lam mặc kệ y để ý hay không để ý, tự mình nói tiếp: "Nếu cậu đã đồng ý làm sĩ quan phụ tá cho tôi, là cấp dưới của tôi, vậy tôi không thể không cho cậu biết trước một vài quy định. Thứ nhất, khi xưng hô, chúng ta phải tuân thủ cấp bậc cao thấp giữa cấp trên và cấp dưới, cậu không được kêu Bạch Tuyết Lam thế này, Bạch Tuyết Lam thế kia, về sau gọi tôi là tổng trưởng, đừng có gọi "ngươi", phải nói là "ngài".
Thứ hai, cũng không có gì đặc biệt, tôi phát tiền lương cho cậu, vậy cậu phải nghe lời tôi. Thứ ba, sĩ quan phụ tá là chức vụ cần phải theo sát bên người, từ nay về sau, nếu cậu về thăm người thân, có hẹn, đều phải xin chỉ thị, bằng không mỗi lần muốn tìm cậu lại không thấy người đâu, hiểu chưa? Ba điều này chắc cậu nghe cũng hiểu?"
(Bắt đầu chính sách quản vợ)
Hắn dừng lại, nhìn sắc mặt của Tuyên Hoài Phong.
Đợi một lúc, lại hỏi: "Cậu có nghe thấy không?"
Vừa nói vừa nhẹ nhàng vỗ lên gương mặt tuấn tú kia.
Tuyên Hoài Phong sớm điên tiết đến nỗi nói không nên lời, cảm thấy có gì đó vỗ lên mặt, quay đầu há mồm, liều mạng cắn.
Bạch Tuyết Lam vội vàng thu tay nhưng vẫn chậm một chút, ngón cái đã bị Tuyên Hoài Phong cắn chặt.
Bạch Tuyết Lam đau đến nhăn cả mặt, bắt buộc phải đứng lên, dùng tay kia mở khớp hàm Tuyên Hoài Phong: "Nhả ra."
Tuyên Hoài Phong vốn muốn cắn mạnh thêm chút nữa nhưng không đấu lại bàn tay mạnh như gọng kìm của hắn, khớp hàm đau nhức đành phải nhả ra. Hai hàm răng vừa buông lỏng, Bạch Tuyết Lam lập tức thu ngón cái trở về, đau đớn nhíu mày một chút, nhìn trên vết cắn rớm vài giọt máu nho nhỏ, máu dồn lên não, giơ cao tay.
Ở giữa không trung ngừng một hồi, cuối cùng cũng không hạ tay tát xuống.
Thu mạnh tay lại.
Hắn tìm một miếng khăn trắng, băng đầu ngón tay của mình lại, phẫn nộ ngồi xuống: "Há mồm liền cắn người, cậu nghĩ mình là mèo hay là chó đây hả, được rồi, tôi chiều cậu."
Thấy Tuyên Hoài Phong vừa nằm xuống liền đưa lưng về phía mình, ngữ khí của Bạch Tuyết Lam càng thêm lạnh: "Tôi nói trước cho cậu biết, đối đãi với mèo con và cún con, tôi thích nhất là dùng lồng sắt hoặc vòng cổ, nói không chừng còn giống như thầy dạy động vật nha, thỉnh thoảng cũng dùng roi."
Tuyên Hoài Phong mặc kệ hắn nói cái gì, vẫn nằm yên tại chỗ, coi như không nghe thấy gì cả.
Bạch Tuyết Lam còn nói thêm vài câu uy hiếp, dường như Tuyên Hoài Phong càng cảm thấy hắn thật phiền phức, lấy tay tìm chăn rồi chùm quá đầu, giống như muốn đem cả mặt lẫn lỗ tai đều che lại.
Bạch Tuyết Lam vốn định mặc kệ tất thảy, ngày đầu tiên cần phải giữ hòa khí, tuyệt đối không được xảy ra vấn đề lớn. Nhìn Tuyên Hoài Phong kéo chăn chùm đầu, không biết tại sao, cơn tức hắn kiềm chế nãy giờ lại dâng lên, gân xanh hiện rõ, hét lớn: "Cậu cho rằng mình vẫn là công tử nhà tư lệnh có phải không?"
Hai tay đưa qua lôi chăn, kéo Tuyên Hoài Phong đang nằm trên giường đối diện với mình, nắm chặt cằm y, cắn răng nói: "Tuyên Hoài Phong, cậu còn tiếp tục không biết điều như vậy thì đừng trách tôi không khách khí."
Tuyên Hoài Phong vốn đang suy yếu, bị hắn nhấc người lên như vậy, cơ thể như muốn tan ra, hạ thân đau đớn từng đợt.
Sắc mặt đau đớn, trừng mắt nhìn Bạch Tuyết Lam, lớn tiếng nói: "Anh tôn trọng tôi khi nào? À, thì ra chuyện tối hôm qua là cách anh coi trọng tôi đấy sao? Vậy thì cảm ơn anh nhiều lắm!"
Bộ dạng hung thần ác sát của Bạch Tuyết Lam giống như ma vương, bị y trừng như vậy, ngay cả xương cốt cũng mềm đi một chút, gương mặt xanh tím dần khôi phục, nhưng lại mang theo một chút mỉm cười.
Hắn ôn hòa nhìn Tuyên Hoài Phong, bàn tay nắm ở cằm y cũng nới ra, ngượng ngùng "a" một tiếng, thấp giọng nói: "Đùa với cậu một chút thôi, sao cậu lại bày ra cái bộ dạng như đang gây gổ với tôi vậy? Thân thể cậu vẫn chưa khỏe, chẳng lẽ lại muốn cùng tôi hơn thua?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!