Bạch Tuyết Lam đứng ở hậu viện, duỗi thẳng lưng, đi vào trong phòng, cầm lấy điện thoại: "Xin chào, có phải Niên trạch không vậy? Tôi muốn tìm Niên phu nhân."
Đợi một hồi, đầu dây bên kia vang lên giọng nói của Tuyên Đại Vân.
Bạch Tuyết Lam dùng ngữ điệu trầm thấp nhưng dễ nghe nói qua ống nghe: "Niên phu nhân, người của tôi tìm được Hoài Phong rồi, tôi cũng đã đón cậu ấy trở lại dinh thự của mình. Nhưng mà…. xảy ra một chút chuyện ngoài ý muốn, nếu muốn nghe kỹ tình hình, có lẽ phải mời phu nhân tới dinh thự của tôi một chuyến."
Ô tô của Niên trạch bị Niên Lượng Phú kêu đi rồi, Tuyên Đại Vân nhận được điện thoại liền vội vàng gọi một chiếc xe kéo.
Lên xe, sau đó nói địa chỉ, cô liên tục thúc giục phu xe đi thật nhanh, cô sẽ trả nhiều tiền.
Tới trước cửa dinh thự Bạch gia, cô bỏ lại hai đồng tiền rồi nhanh chóng chạy vào trong, căn bản không nghe rõ phu xe nói lời cảm ơn.
Người hầu trong dinh thự dẫn đường cho cô vào trong. Bạch Tuyết Lam nhận được tin báo từ trước nên đã ra đại sảnh chờ đợi.
Vừa thấy mặt, Tuyên Đại Vân nhịn không được lo lắng, lập tức hỏi: "Bạch tổng trưởng, ngài tìm được Hoài Phong rồi sao? Xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn? Nó có khỏe không?"
Bạch Tuyết Lam kêu người hầu lui xuống, đỡ lấy bàn tay của cô, đưa cô vào trong, an ủi: "Niên phu nhân, phu nhân đừng nên lo lắng quá. Chờ một chút tôi sẽ kể lại cho phu nhân biết." Dừng một chút mới nói: "Người của tôi tìm được Hoài Phong trong một khách sạn nhỏ, cậu ấy uống thuốc phiện sống pha với nước……."
"Cái gì!" Tuyên Đại Vân lập tức dừng bước, sắc mặt trắng bệch.
Bạch Tuyết Lam thấy bộ dạng của cô sắp ngất đi giống như hôm qua, nhanh chóng dìu cô ngồi xuống ghế trong phòng khách, gọi người mang trà nóng lên, điềm đạm nói: "Niên phu nhân, phu nhân không cần quá lo lắng như vậy, người đã được cứu sống lại (đã chết đâu =A=). Hình như Hoài Phong nghe người ta nói thuốc phiện sống pha nước có độc nhưng không hiểu lắm, lượng thuốc uống vào không lớn, sau khi uống thuốc đã khỏe lên rất nhiều."
Tuyên Đại Vân nghe hắn nói như vậy, ánh mắt căng thẳng mới chậm rãi hòa hoãn lại, cô nhìn Bạch Tuyết Lam, nói: "Ông trời của tôi ơi…. thắng nhóc này, nó muốn lấy mạng của tôi sao? Lại dám làm ra chuyện như vậy……."
Bạch Tuyết Lam nói: "Cậu ấy là người cao ngạo, bị Lâm gia chọc tức nên nhất thời hồ đồ thôi. Hiện tại đã tỉnh lại, bản thân cậu ấy cũng thấy hối hận. Nhưng mà, tôi chỉ mong khi phu nhân gặp Hoài Phong cũng đừng làm khó cậu ấy."
(Phi Vũ: *ngón tay run run chỉ Tuyết Lam* Ngươi…. ngươi…. điêu …điêu….
Tuyết Lam *trừng mắt* Cái gì?
Phi Vũ *nhìn trời* Ý ta nói là tới Điêu Thuyền cũng phải mê mẩn ngươi á.)
Vẻ mặt Tuyên Đại Vân hiện một chút thê lương, nhẹ nhàng thở dài: "Nó không làm khó dễ tôi là đủ rồi, tôi còn dám làm khó nó? Nếu thật sự có gì không may xảy ra cho nó, tôi còn mặt mũi nào xuống gặp mẹ tôi ở dưới đó?"
Khóc nức nở một lúc lâu, cô lấy khăn tay lau nước mắt, ngẩng đầu nói: "Bạch tổng trưởng, xin ngài đưa tôi đi gặp nó. Tôi đưa nó về nhà chăm sóc, bất luận như thế nào, lúc này tôi nhất định phải canh chừng nó cho tốt, không được để bất kể chuyện gì tương tự xảy ra nữa."
Bạch Tuyết Lam hỏi: "Phu nhân muốn đưa Hoài Phong về Niên trạch?"
Tuyên Đại Vân trả lời: "Đương nhiên là như vậy."
Bạch Tuyết Lam bắt đầu trầm mặc.
Tuyên Đại Vân có chút khó hiểu: "Vẻ mặt ngài như vậy là có gì muốn nói sao?"
"Niên phu nhân." Bạch Tuyết Lam bày ra bộ dạng đắn đo một lúc lâu mới hỏi thử: "Hoài Phong ở nhà của phu nhân…hình như không mấy vui vẻ?"
Tuyên Đại Vân sửng sốt, rất nhanh hiểu được, có chút xấu hổ, cúi đầu, lúng ta lúng túng nói: "Anh rể của nó gần đây hay uống rượu, có đôi khi sẽ nói những lời khó nghe"
Bạch Tuyết Lam tỏ vẻ đã hiểu: "Tôi hiểu tính cách của Niên trưởng phòng, làm việc thì có khả năng, nhưng cuộc sống cá nhân lại có chút tật xấu. Không phải tôi cố tình xen vào chuyện gia đình người khác, chẳng qua Hoài Phong là bạn cũ của tôi, lại mới được tôi cứu từ nơi khác về đây, nhìn cậu ấy như vậy, trong lòng tôi rất khó chịu. Sau khi cậu ấy tỉnh lại, chúng tôi đã nói chuyện một chút, hình như cuộc sống gần đây của cậu ấy chẳng yên bình là mấy.
Tuy cậu ấy không nói rõ, nhưng có vẻ Hoài Phong không muốn quay về Niên trạch."
Tuyên Đại Vân giật mình hỏi: "Những lời này là có ý gì?"
Bạch Tuyết Lam dùng ánh mắt khẩn thiết nhìn cô: "Thay đổi cuộc sống hàng ngày của cậu ấy, tôi thật sự không dám nói ra miệng. Nhưng hiện tại Hoài Phong đang rất suy sụp, đây là thời điểm cậu ấy cần tĩnh dưỡng, nếu trở lại Niên trạch, tôi chỉ sợ cậu ấy lại chịu nhiều bức bối. Nếu phu nhân không ngại, vậy tôi mong phu nhân để cậu ấy ở lại chỗ của tôi một thời gian ngắn để tĩnh dưỡng."
Tuyên Đại Vân nghĩ một lúc, lắc đầu nói: "Ý tốt của ngài, tôi xin nhận. Trong nhà quả thật có chút mâu thuẫn, aizzz, việc này quả thực khó nói ra miệng, nhưng để nó ở lại nơi này của ngài thì coi sao được? Cho dù có là bạn bè thì tôi cũng không thể để Hoài Phong quấy rầy ngài. Nói thế nào thì tôi cũng phải tự mình chăm sóc nó mới có thể an tâm."
"Niên phu nhân, phu nhân nói như vậy là không đúng rồi." Bạch Tuyết Lam nghiêm mặt nói: "Đã là bạn bè thì phải giúp đỡ nhau, vì sao khi Hoài Phong gặp chuyện lại không thể ở dinh thự của tôi một thời gian? Chẳng lẽ phu nhân cũng coi tôi giống như Lâm Kỳ Tuấn?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!