Bạch Tuyết Lam nói như vậy, đồng thời cũng dẫn dắt Tuyên Hoài Phong chui vào chiếc lưới mình đã dựng sẵn. Hắn cũng âm thầm hiểu được, sự tình vẫn còn chút rắc rối, còn một số chuyện hắn phải tự mình ra tay.
Hắn phái người mời Tôn sĩ quan tới, tươi cười, chỉ về phía Tuyên Hoài Phong đang nằm trên giường: "Hoài Phong đã đồng ý tới nhậm chức ở chỗ của tôi, cũng là làm sĩ quan phụ tá, sau này có thể giúp cậu giảm bớt gánh nặng."
Tôn sĩ quan là thuộc cấp đắc lực dưới tay Bạch Tuyết Lam, là người được vị tổng trưởng cục hải quan này ưng ý nhất, đương nhiên hắn phải cực thông minh, vừa nghe Bạch Tuyết Lam nói như vậy, sau đó lại liếc mắt nhìn Tuyên Hoài Phong đang tức giận, bộ dạng điên tiết mà không thể nói được lời nào. Hắn đã sớm đoán được chín mười phần là chuyện gì đang diễn ra, giọng điệu vô cùng hoan nghênh: "Thật sự tôi mong còn không được ấy chứ.
So với học thức của Tuyên sĩ quan, tôi còn kém nhiều lắm, sau này còn nhiều chuyện cần phải nhờ cậu chỉ bảo."
Sau đó lại quay sang hỏi ý kiến Bạch Tuyết Lam: "Hay là tôi kêu người chuẩn bị chế phục cho Tuyên sĩ quan luôn bây giờ? Lấy số đo, may xong cũng phải mất vài ngày."
Bạch Tuyết Lam nói: "Chế phục đương nhiên phải làm, nhưng cái đó cũng không cần vội. Hiện tại Tuyên sĩ quan phụ tá đang bệnh nặng, chưa cần lập tức làm việc, trước tiên cần phải dưỡng bệnh cho tốt đã."
Nói xong ba chữ "Tuyên sĩ quan phụ tá" (Nguyên gốc là "Tuyên phó quan"), hắn bắt đầu cảm thấy thú vị, khóe môi nhẹ nhàng nhướn lên trên, đảo mắt liếc Tuyên Hoài Phong một cái.
Bạch Tuyết Lam quay sang nói với Tôn sĩ quan: "Anh coi chừng chỗ này một chút."
Để Tôn sĩ quan ở lại chăm sóc Tuyên Hoài Phong, tới thư phòng rung chuông, gọi quản gia vào, dặn dò: "Ông gọi mọi người trong dinh thự đến hậu viện cho tôi."
Quản gia hỏi: "Chỉ gọi tất cả người hầu và người gác cổng trong dinh thự tới, hay còn gọi cả hộ binh?"
Bạch Tuyết Lam nói: "Gọi tất cả bọn họ tới đây, cả vị bác sĩ tối qua được mời đến cũng vậy."
Quản gia nghe lệnh, sau đó đi ra ngoài làm việc.
Thấy quản gia đi rồi, Bạch Tuyết Lam tự mình tới phòng thu chi.
Không bao lâu sau, người hầu trong biệt thự, người gác cổng, tài xế, lão mụ tử (người hầu gái già), hầu gái, hộ binh, tất cả đều đứng chờ ở hậu viện.
Một đám người chen chúc nhau, bên cạnh hồ nước, từ hòn giả sơn cho tới chiếc cầu đá nho nhỏ đều bị chiếm cứ, vẻ mặt mỗi người đều là khó hiểu, còn có chút lo lắng, không biết vì sao bỗng nhiên lại bị gọi tới đây. Một người hầu có vẻ đã từng trải trộm hỏi quản gia, quản gia cũng tỏ vẻ chẳng biết vì sao: "Tổng trưởng chẳng nói gì khác cả, chỉ cần chờ là được."
Mọi người đợi mười phút mới nhìn thấy Bạch Tuyết Lam bước ra từ cánh cửa nguyệt nha, hai vị tiên sinh ở phòng thu chi cũng theo sát phía sau, mỗi người ôm trong tay một chiếc hòm gỗ nhỏ. Nhất thời, mọi người trong viện không ai dám lên tiếng.
Bạch Tuyết Lam hỏi quản gia: "Mọi người đã đến đông đủ chưa?"
Quản gia nói: "Chỉ thiếu Tôn sĩ quan, cậu ta nói đang phải trông…."
Bạch Tuyết Lam nói: "Tôi biết chuyện này tối, là tôi bảo anh ta chăm sóc Hoài Phong. Những người khác đều có mặt ở đây là được."
Nói xong, hắn tới bậc thang dưới mái hiên, bước lên hai bậc, ung dung đứng đó, chậm rãi nhìn chung quanh một vòng, ánh mắt sáng ngời.
Bỗng nhiên, tất cả mọi người đều cảm thấy bồn chồn lo lắng, chỉ sợ có chuyện không may xảy ra, mỗi người đều đứng khoanh tay chờ hắn lên tiếng, nhóm hộ binh cũng chỉ dám đứng nghiêm.
Hậu viện xinh đẹp rộng rãi, trong phút chốc lại trở nên im ắng tới lạ thường.
Bạch Tuyết Lam lúc này mới ảm đạm cười: "Làm gì mà vẻ mặt ai cũng sợ sệt lo lắng như vậy? Tôi kêu quản gia gọi mọi người tới đâu phải để tra xét, mà là muốn thưởng cho mọi người. Từ khi tôi nhậm chức tới nay, lúc nào cũng bận rộn, may mà người hầu trong dinh thự phục vụ không tồi, hộ binh lại hết sức bảo vệ, tất cả mọi người làm rất tốt."
Hắn bỗng nhiên nghiêm túc, tỏ vẻ nghiêm trọng mà gọi tất cả mọi người trong dinh thự đến, thế nhưng khi mở màn lại khích lệ dịu dàng như vậy khiến mọi người không khỏi ngạc nhiên, lập tức thở phào một hơi, trong lòng bắt đầu vui vẻ, chờ mong.
Bạch Tuyết Lam nói: "Bạch Tuyết Lam tôi từ trước tới nay là người như thế nào, chắc mọi người ai cũng hiểu, chắc chắn không bạc đãi người một nhà, cũng chẳng bao giờ hứa suông, nếu đã nói là thưởng thì nhất định sẽ có chút thành ý đối với mọi người."
Quay ra sau nhìn hai vị tiên sinh ở phòng thu chi, sau đó gật gật đầu.
Hai vị tiên sinh trong phòng thu chi có một người họ Trương, một người họ Hoàng, thừa dịp hắn đang nói chuyện đã mang một chiếc bàn nhỏ ra ngoài, đặt hai cái hòm nhỏ lên trên, thấy Bạch Tuyết Lam ra hiệu, hai người cẩn thận mở hòm, lấy sổ thu chi, sau đó gọi tên từng người một.
"Triệu Tam Phúc."
"Có!"
"Lại đây, lĩnh năm trăm đồng bạc trắng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!