Bởi vì gần đây liên tục chịu đả kích, thân thể Tuyên Hoài Phong ngày càng gầy yếu, uống thuốc phiện sống pha nước để tự tử không thành, ngược lại còn bị Bạch Tuyết Lam chiếm đoạt.
Màn đêm buông xuống, thân thể bắt đầu nóng lên, y liên tục mê sảng.
Việc này khiến Bạch Tuyết Lam vô cùng lo lắng, may mắn là hắn vẫn giữ vị bác sĩ tây y đã chữa bệnh cho Tuyên Hoài Phong ở lại dinh thự.
Bạch Tuyết Lam lập tức mời bác sĩ tây y kia tới, tiêm cho Tuyên Hoài Phong hai mũi.
Bác sĩ tây y kia có chút khó hiểu: "Tuy rằng uống thuốc phiện sống pha nước, nhưng đã được tiêm một mũi, nước thuốc cũng uống ngay, nôn cũng nôn sạch sẽ, tại sao nửa đêm lại đột ngột sốt cao như thế này?"
Bạch Tuyết Lam chột dạ, đuổi đám người hầu ra khỏi phòng, sau đó quay lại nói: "Còn một chỗ, chỉ sợ cũng cần phải nhờ ngài coi giùm một chút."
Do dự một lúc, tiến lên xốc chăn để bác sĩ xem xét hạ thân của Tuyên Hoài Phong.
Bác sĩ tây y kia là đã người quen với việc ra vào các gia đình quyền quý, vừa nhìn đã hiểu ra vấn đề, sắc mặt có chút tối, chỉ nói: "Tổng trưởng làm như vậy với người mình yêu, đương nhiên là do ngài rất chân thành, có điều, chuyện trên giường thì phải nhẹ nhàng một chút." Lấy ra một chiếc mắt kính gọng vàng, đeo lên, sau đó cẩn thận cúi đầu xem xét, còn vươn đầu ngón tay dò xét bên cạnh.
Dường như Tuyên Hoài Phong cảm nhận được đau đớn, nhẹ nhàng nức nở một tiếng.
"Có chút sưng tấy, phải giảm nhiệt, còn phải bôi thuốc." Bác sĩ ngừng lại một lúc, thấp giọng nói: "Thoạt nhìn thì đây là lần đầu tiên của vị tiên sinh này, ngài cũng nên cho cậu ấy có thời gian để thích ứng."
Bạch Tuyết Lam luôn luôn tự hào rằng da mặt mình thuộc loại dày như tường thành, vậy mà hiện tại, trên mặt không khỏi nóng lên, trầm giọng nói: "Ngài nói rất đúng. Mong ngài nhanh chóng trị liệu cho cậu ấy."
Thuốc nhiễm trùng và một số loại thuốc mỡ thường được sử dụng nên luôn được chuẩn bị sẵn trong hòm thuốc, bác sĩ bắt đầu trị liệu cho Tuyên Hoài Phong.
Cứ như vậy, một đêm nhanh chóng trôi qua.
Bạch Tuyết Lam chờ bác sĩ đi rồi mới giúp Tuyên Hoài Phong mặc lại áo ngủ, ôm y ngồi trên giường, nằm nghiêng, cứ như vậy si ngốc ngắm nhìn.
Hắn bắt đầu thấy mình đã hành động sai lầm, nhưng cũng có phần cảm thấy mình không sai hoàn toàn.
Hắn không thể hình dung được cảm giác phức tạp trong lòng.
Bạch Tuyết Lam cứ túc trực như vậy mà không ngủ, cho tới khi thấy bầu trời ngoài cửa sổ bắt đầu hiện lên ánh sáng, phía đông, mặt trời dần dần nhô lên cao, lúc này mới cảm thấy mệt mỏi. Đang định ôm Tuyên Hoài Phong ngủ một lúc lại bị người hầu đến quấy rầy, gõ cửa, đứng bên ngoài nói: "Tổng trưởng, có một người xưng là Niên phu nhân đến đây tìm em trai của cô ấy, nói là muốn gặp ngài.
Ngài có muốn gặp hay không?"
Bạch Tuyết Lam không ngờ Tuyên Đại Vân lại nhanh chóng đến đây như vậy, hắn đột nhiên từ trên giường bật dậy, đầu óc có chút choáng váng.
Đương nhiên, Tuyên Đại Vân đến đây là tìm Tuyên Hoài Phong, nhưng tình trạng của Tuyên Hoài Phong lại như vậy, làm sao có thể để cho chị của y thấy được? Cứ như vậy, sau này hắn sẽ khó lòng đạt được mục đích.
Người hầu đứng ngoài cửa đợi một lúc, thấy trong phòng không động tĩnh, thử thăm dò một lần: "Vậy tôi tới đại sảnh kêu Niên phu nhân trở về?"
Bạch Tuyết Lam biết, nếu thực sự làm như vậy thì Tuyên Đại Vân chắc chắn sẽ nháo loạn, ngẫm nghĩ một lúc, nói vọng ra ngoài: "Mời cô ấy ngồi ở chính sảnh chờ một chút, tôi thay quần áo xong sẽ tới gặp."
Bạch Tuyết Lam xuống giường, kêu một người phục vụ đã lớn tuổi đến chăm sóc cho Tuyên Hoài Phong, sau đó sai vài tên hộ binh đứng bên ngoài bảo vệ phòng ngủ. Bố trí xong xuôi, lúc này hắn mới đi thay một bộ áo dài đơn giản màu xanh da trời, tới phòng khách gặp Tuyên Đại Vân.
Cơ thể Tuyên Đại Vân vẫn chưa phát tướng, cô mặc một chiếc sườn xám xanh đậm, ngồi ngay ngắn trong phòng khách, trước mặt là một chiếc bàn trà nhỏ, phía trên có một tách trà thượng hạng đang nhẹ nhàng tỏa khói, nhưng cô không hề nhấp một ngụm, chỉ chăm chú chờ Bạch Tuyết Lam xuất hiện.
"Thật có lỗi, thật có lỗi. Niên phu nhân, đã để phu nhân đợi lâu rồi." Bạch Tuyết Lam bước thẳng vào phòng khách, trên mặt lộ ra nụ cười vô cùng mê người, chắp hai tay hướng về phía Tuyên Đại Vân, áy náy nói: "Phu nhân đang có thai, sao lại tự mình đến chỗ của tôi chứ? Có chuyện gì thì chỉ cần gọi một cuộc điện thoại thôi, không phải như vậy là được rồi sao?"
Tuyên Đại Vân thấy Bạch Tuyết Lam đi ra, rụt rè đứng lên, thẳng lưng, vẻ mặt nghiêm túc: "Bạch tổng trưởng, hôm nay tôi tới đây là để nhận lỗi với ngài."
Bạch Tuyết Lam ngạc nhiên: "Phu nhân nói như vậy là có ý gì?"
Tuyên Đại Vân vô cùng nghiêm túc, nhìn thẳng vào mắt Bạch Tuyết Lam, chẳng hề kiêng kỵ mà thốt lên: "Hôm qua, em trai tôi vi phạm quy củ trong dinh thự của ngài, việc này tôi đã biết. Nó phạm sai lầm trong nhà của ngài, chịu một chút giáo huấn cũng là điều nên làm. Nhưng nó tới đây là ý của tôi, nếu phải chịu tội thì để người làm chị như tôi nhận lấy.
Mong ngài thả nó ra, còn về phần tôi, hoặc là tới nhà giam của cục hải quan, hoặc đưa tới cục cảnh sát, mọi chuyện đều do ngài xử trí."
Bạch Tuyết Lam tỏ vẻ kinh ngạc, sau một lúc lại tỏ ra đã hiểu được vấn đề, vỗ đùi một cái thật mạnh: "Tôi hiểu rồi, nhất định là do tối hôm qua đùa một chút, thuận miệng nói giỡn một chút thôi. Sao vậy? Tên kia tưởng thật?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!