Toàn bộ tết âm lịch, trừ bỏ bữa cơm đoàn viên khốn đốn kia ra, những chuyện khác xem như tạm ổn.
Bình thường tại hội quán có tới mấy chục người thuê, hiện tại, có người trở về nhà mừng năm mới, cũng không ít người mời bạn bè ra ngoài hưởng náo nhiệt khiến nơi này trở nên quạnh quẽ.
Việc này ngược lại còn rất hợp ý Tuyên Hoài Phong.
Y luôn thích yên tĩnh, trở lại hội quán, chọn mấy quyển tiểu thuyết thật dày trên giá sách, vừa nằm thoải mái trên giường vừa đọc.
Hội quán luôn tính đầu người để nấu ăn, tuy đồ ăn không được ngon lắm nhưng anh chàng phục vụ coi như biết quan tâm, để ý tính cách Tuyên Hoài Phong, nấu cơm xong cũng không gõ cửa gọi y ra ngoài, thực lanh lợi lấy một ít chén đĩa, đem đồ ăn nóng hổi đưa vào để y được yên tĩnh ngồi trong phòng dùng bữa.
Liên tục vài ngày như vậy, sự tận tình này khiến Tuyên Hoài Phong cũng cảm thấy ngượng ngùng. Tuy rằng trong túi không có nhiều tiền nhưng vẫn lấy từ phong thư năm mao tiền đưa cho anh chàng phục vụ, xem như tiền lì xì mừng năm mới.
Bất tri bất giác, kỳ nghỉ xuân đã trôi qua.
Tuyên Hoài Phong vẫn tới trường dạy học như trước.
Tới đầu tháng ba, tan học trở về, Tuyên Hoài Phong vừa bước vào cửa, anh chàng phục vụ ở hội quán nhìn thấy y liền nhanh chóng chạy tới: "Tuyên tiên sinh, ngài trở về thật đúng lúc, Niên phu nhân mới gọi điện tới, nói là muốn tìm ngài, tôi đang muốn cúp máy lại thấy ngài vào cửa."
Tuyên Hoài Phong cảm ơn một tiếng, nhấc điện thoại.
Thì ra chị gái muốn hắn tham gia tiệc rượu tối nay.
"Hoài Phong, không được phép trốn. Tiệc rượu tối nay do chị và anh rể em vất vả chuẩn bị mấy ngày nay, nếu em không nghe lời thì từ nay về sau đừng gọi chị là chị." Tuyên Đại Vân thao thao bất tuyệt một đống lí do mắt y phải tới, cuối cùng giải quyết dứt khoát: "Trước bảy giờ tối nay phải tới. Nhỡ kỹ, phải ăn mặc thật đẹp, đem bộ quần áo mới chị tặng em mặc vào."
Nói tới mức này, Tuyên Hoài Phong biết có lấy cớ nhiều hơn cũng phí công.
Cúp điện thoại, ở trong phòng chờ tới sáu giờ tối, ước chừng thời gian tới đó khoảng một tiếng đồng, y bắt đầu thay bộ tây trang mới may để ra ngoài.
Khi tới Niên gia, thời gian vừa vặn bảy giờ.
Mặt trời đã muốn lặn xuống, đường chân trời phía xa chỉ còn lại một vài đám mây lượn lờ.
Tuyên Hoài Phong nhìn phía xa, dưới bóng hoàng hôn xinh đẹp, ánh đèn điện sáng bừng bao trùm Niên trạch (Biệt thự Niên gia), tựa như thiếu nữ mặc trên người bộ váy áo xinh đẹp chờ đợi người yêu tới.
Dường như tất cả những ngọn đèn trong Niên trạch đều được thắp lên.
Ngoài cửa lớn là những chiếc ô tô sáng loáng, trước mũi xe còn cằm lá cờ nhỏ, những lá cờ màu lam ấy không ngừng lay động trong gió đêm.
Tuyên Hoài Phong tới trước cổng chính.
Người gác cổng của Niên gia nhận ra y, kêu một tiếng: "Hoài Phong thiếu gia" sau đó mở cửa, tránh sang một bên, mời y tự đi vào gặp Niên phu nhân.
Nói bảy giờ mới bắt đầu tiệc rượu, kỳ thực khách khứa đã tới từ sớm. Niên gia giống như một công viên nhỏ, từ cửa chính tới hành lang, nơi nơi đều có tốp năm tốp ba đứng trò chuyện. Đàn ông mặc âu phục, phụ nữ thì diện đủ phong cách, có váy Âu, cũng có sườn xám, bưng rượu qua lại, vui cười tán gẫu, nhìn thấy Tuyên Hoài Phong bước qua, mỗi người đều nhịn không được, âm thầm ngắm nhìn bóng dáng cao ráo, xinh đẹp ấy.
Những người ở đây, Tuyên Hoài Phong hầu như không quen biết ai, y cũng không muốn thân cận người khác, tùy tiện gọi một người hầu gái đang bưng khay rượu: "Phu nhân đâu rồi?"
Người hầu gái cười với y, giương cằm hướng về phía đại sảnh: "Phu nhân đang ở bên trong đó, chỉ sợ thiếu gia không thể tìm thấy thôi."
Tuyên Hoài Phong đi về phía đại sảnh. Chưa tới nơi đã nghe thanh âm ồn ào truyền tới, vừa bước vào cửa đã thấy khắp nơi nhốn nháo, khách đứng đầy phòng.
Trong đại sảnh vốn có một bộ bàn bát tiên, hiện tại đã không thấy đâu, chiếc bàn dài dựa vào tường bày rượu vang đỏ nhập khẩu, bánh ngọt đủ loại kiểu dáng được đặt trong những chiếc đĩa thủy tinh trong suốt.
Sáu bảy bàn mạt chược chiếm hầu hết diện tích còn lại của đại sảnh, mỗi bàn đều có không ít người vây quanh xem cuộc chiến, tiếng tảy bài liên tiếp, cơ hồ còn hòa thêm tiếng cười nói huyên náo, cho dù người ngồi cách đó không xa cũng phải gân cổ nói lớn, lỗ tai ai cũng ong ong.
"Hoài Phong! Ở đây!" Tuyên Đại Vân đang chơi mạt chược, một tay sờ bài, một tay giơ lên cao vẫy Tuyên Hoài Phong hai lượt.
Tuyên Hoài Phong thấy chị gái đang chơi mạt chược, nghiêng người kêu mình, y chậm rãi đi qua.
"Sao lại tới muộn vậy?" Tuyên Đại Vân vừa không rời mắt khỏi ván bài, vừa thuận miệng hỏi y.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!