Chương 19: Part 2

Bạch Tuyết Lam giúp Tuyên Hoài Phong gối đầu lên đùi mình, không ngừng giúp y lau mồ hôi. Trên chán chỉ có một ít mồ hôi lạnh, rất nhanh đã không còn chút nào để tiếp tục lau. Bạch Tuyết Lam cảm thấy sắc mặt Tuyên Hoài Phong mỗi lúc một xanh xao, ngay cả hơi thở cũng như sắp tắt, vừa mới an tâm được một chút, hiện tại lại bắt đầu căng thẳng, sợ bác sĩ còn chưa tới, Tuyên Hoài Phong đã sớm chống đỡ không nổi.

Hắn hận không thể lao ra đường mà túm một tên bác sĩ vào đây, nhưng cũng không thể buông Tuyên Hoài Phong ra được. Từ trước tới nay, hắn chưa bao giờ phải chịu cảm giác dày vò đáng sợ như vậy.

Thời gian trôi qua từng chút từng chút một, mười phút ngẳn ngủn qua đi, vậy mà Bạch Tuyết Lam cảm giác như mình đã chết đi sống lại tới mười lần. Đột nhiên, đám người hầu ở bên ngoài kêu to: "Bác sĩ đến rồi!"

Vị bác sĩ tây y nửa đêm bị người ta lôi ra ngoài, quần áo cũng chưa kịp mặc chỉnh tề, tay còn cầm theo hòm thuốc, mồ hôi nhễ nhại chạy vào.

Bạch Tuyết Lam còn cảm thấy hắn chậm chạp, liên tục thúc giục: "Nhanh lên! Nhanh lên! Lúc nào rồi mà còn chậm chạp như vậy hả!"

Trên đường tới đây, bác sĩ tây y này đã được thông báo là bệnh nhân uống thuốc phiện sống trộn với nước, bệnh này thực sự không được phép chậm trễ. Hắn chạy nhanh tới trước giường, cởi vạt áo Tuyên Hoài Phong, giúp y thông khí, sau đó cầm lấy tay y, tiêm một mũi lên đó.

Kỳ thực Tuyên Hoài Phong chỉ hôn mê một nửa, vẫn còn giữ một chút ý thức. Y trời sinh sợ đau, một kim này vừa châm vào thịt, y không khỏi nhẹ nhàng rên lên một tiếng.

Bạch Tuyết Lam nghe thấy thanh âm rên rỉ này liền cảm thấy bản thân cũng mới được châm một nhát kim cứu mạng, thở phào một hơi.

Bác sĩ giúp Tuyên Hoài Phong châm hai lần, lại lấy một chút thuốc nước, kêu Bạch Tuyết Lam hỗ trợ mở miệng y ra, giúp y uống hai bình thuốc nhỏ, cười nói: "Uống xong mấy bình thuốc này, sau đó giúp cậu ấy uống thêm một chút nước, chỉ cần nôn ra được là không còn vấn đề gì nữa."

Bạch Tuyết Lam thấy hắn nói mọi chuyện dễ dàng như vậy, ngược lại có chút không tin: "Chỉ cần như vậy là xong sao?"

Bác sĩ nói: "Sắc mặt người bệnh không nghiêm trọng lắm, vừa nhìn đã biết lượng thuốc uống vào không nhiều. Hiện tại chỉ bị mất cảm giác thôi, không đáng lo ngại."

Hắn bị người ta lôi từ trong chăn tới đây chữa bệnh, nói xong liền ngáp một cái thật lớn, quay sang xin lỗi Bạch Tuyết Lam, nói rằng đã tới lúc hắn phải đi rồi.

Cũng bởi ban nãy đã bị dọa nhiều quá, Bạch Tuyết Lam e sợ bệnh tình của Tuyên Hoài Phong chuyển biến xấu nên nói với bác sĩ: "Đêm nay mời ngài ở lại đây đi, ít nhất cũng tới sáng mai. Tiền công nhất định sẽ hậu hĩnh."

Sau đó, hắn kiên quyết sắp xếp cho vị bác sĩ kia ở một gian phòng khách.

Tuyên Hoài Phong vừa uống thuốc, hiện tại lại bị đút một chén nước trắng, sau một cái rùng mình, quả nhiên nôn thốc nôn tháo.

Bạch Tuyết Lam ôm y nên cũng bị ói đầy người, nhưng hắn cũng không cảm thấy gì.

Chờ Tuyên Hoài Phong nôn xong,  Bạch Tuyết Lam lấy nước, đút cho Tuyên Hoài Phong một chút, giúp y súc miệng. Nhìn mặt đất bẩn thỉu, hắn nghĩ đêm nay không thể ở nơi này, xem ra phải đổi phòng khác để ngủ.

Hắn lập tức ôm y tới một gian phòng khác.

Trên người Tuyên Hoài Phong vẫn mặc bộ tây trang sang trọng lúc mới đến đây, hiện tại đã nhăn nhúm khá nhiều, vì bác sĩ giúp y thông khí nên mở loạn xạ, lộ ra hơn nửa khuôn ngực trắng nõn, mỗi lần hít thở lại phập phồng lên xuống.

Bạch Tuyết Lam bước vào gian phòng, đặt y xuống giường, tự mình thay quần áo, sau đó lại sai người hầu lấy một bộ quần áo ngủ của mình tới đây.

Hắn tự tay giúp Tuyên Hoài Phong thay đồ.

Tuyên Hoài Phong vẫn đang hôn mê, tay chân mềm nhũn, quả thực ngoan ngoãn hơn bình thường rất nhiều.

Bạch Tuyết Lam giống như đang đùa giỡn với một con búp bê to bằng người thật, nhấc lên đôi chân vừa thon lại vừa dài của y.

Thay quần áo cho người bệnh xong, Bạch Tuyết Lam cúi đầu liền thấy ánh mắt Tuyên Hoài Phong mở ra đôi chút, con ngươi đen láy lộ ra, dường như vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, vẻ mặt không chút phòng bị, kinh ngạc nhìn hắn.

Bạch Tuyết Lam cười khổ: "Coi như cậu lợi hại, ngược lại còn chỉnh được tôi."

Tuyên Hoài Phong tựa hồ không hiểu hắn đang nói gì, vẫn ngoan ngoãn nhìn hắn.

Bạch Tuyết Lam hỏi: "Hiện tại cậu đang tỉnh táo hay đang mơ hồ vậy?"

Tuyên Hoài Phong vẫn không có chút động tĩnh, đầu tựa lên gối, nghiêng đi một chút, im lặng, mơ mơ màng màng nhìn hắn chăm chú.

Đêm nay, dã tâm của Bạch Tuyết Lam vốn đã bị đánh tan, nhưng giờ phút này, hắn đột nhiên có cảm giác nóng bức như đứng trên một cánh đồng cỏ bị lửa thiêu cháy, sắc mặt biến đổi, dường như không chịu được cơn nóng mà tự tay cởi từng lớp áo, cúi đầu  nhìn Tuyên Hoài Phong.

Nhìn một chút, lại nhìn tiếp một chút. Hắn chợt thở dài một hơi, sau đó cởi sạch quần áo trên người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!