Chương 18: Part 1

Lạch cạch.

Cửa bị đóng từ bên ngoài, sau khi tiếng khóa cửa truyền tới cũng không còn tiếng động nào khác.

Tuyên Hoài Phong bị người ta đột nhiên đẩy mạnh vào đây, từ thư phòng sáng sủa vào một căn phòng ngủ ảm đạm, tầm nhìn lập tức kém đi.

Y có chút sợ hãi nhìn cảnh vật chung quanh.

Đèn trong phòng không mở nhiều, chỉ có một cây đèn bàn nho nhỏ, tấm lụa mỏng phủ trên đó cũng che đi hơn phân nửa ánh sáng, mọi vật trong phòng chỉ hiện lên mờ mờ.

Phòng ngủ này rất lớn, kỳ thực cũng có thể coi là một căn nhà, đầu tiên là một căn phòng làm việc nhỏ, tiếp đó mới là phòng ngủ ngăn nắp, giường lớn được đặt ở trong cùng.

Tuyên Hoài Phong đứng đó một lúc lâu, y thấy rõ ràng, dưới ánh đèn điện màu vàng, phủ phía trên giường là một tấm màn lớn, trên mặt giường trải khăn màu trắng, y không khỏi run rẩy.

Y đã hiểu hoàn toàn ý nghĩa những câu nói của Bạch Tuyết Lam, trong lòng không khỏi kinh hoàng.

Tuyên Hoài Phong không muốn ở đây thêm một giây nào nữa, xoay người kéo cánh cửa, gân cổ kêu to: "Thả tôi ra ngoài!"

"Thả tôi ra ngoài mau!"

"Mở cửa ra!"

Bên ngoài cánh cửa đã bị khóa, cửa này lại được làm từ loại gỗ dày và chắc chắn nhất, cho dù có đẩy như thế nào cũng không được.

Y biết bên ngoài nhất định có hộ binh canh gác, cho dù có kêu rách cổ họng thì cũng không ai đáp lời.

Tuyên Hoài Phong lôi kéo cánh cửa cả nửa ngày, dần dần cũng nhận ra mình không ra được, sống lưng lạnh toát, xoay người lại cũng chỉ có một mình mình ở trong phòng.

Tình thế như thế này…. thế nhưng y cũng gặp phải….

Tuyên Hoài Phong sợ hãi đến choáng váng đầu óc, hai tay ôm trước ngực, tự nhủ phải thật bình tĩnh, bước từng bước thong thả.

Không thể tưởng được. Hắn lại không coi pháp luật ra gì.

Y cảm thấy bản thân như trở thành con sâu nhỏ trong bàn tay của Bạch Tuyết Lam.

Y không muốn làm con sâu nhỏ của Bạch Tuyết Lam.

"Không nên tới đây mới phải!"

Tuyên Hoài Phong thực sự hối hận, không thốt lên được một từ, đáng lẽ ra dù có bước tới đường cùng thì y cũng không nên tới cầu hắn.

Từ ngày đầu tiên quen biết Bạch Tuyết Lam, y đã nhận ra Bạch Tuyết Lam chẳng phải người tốt lành.

Lần đầu gặp mặt, Bạch Tuyết Lam khiến y không thoải mái.

Nụ cười của hắn khiến y không thoải mái, bộ dạng nhìn qua tưởng chừng như vô hại của hắn khiến y không thoải mái, ánh mắt hắn nhìn người ta cũng khiến y không thoải mái.

Sau đó, mỗi khi y cùng Lâm Kỳ Tuấn trò chuyện, Bạch Tuyết Lam chỉ ở một bên lặng lặng nhìn, khóe miệng lúc nào cũng như đang mỉm cười.

Tuyên Hoài Phong cảm nhận được, nụ cười cùng ánh mắt luôn dõi theo mình của Bạch Tuyết Lam giống như đang dõi theo vật sở hữu của hắn. Theo dõi một thứ đồ vật thuộc sở hữu của Bạch Tuyết Lam hắn.

Giống như một vị thiếu gia giàu có ưng ý một món trang sức bằng vàng trong hòm thủy tinh, hay một chiếc khăn tay tinh xảo.

Tuyên Hoài Phong vẫn luôn cảnh giác, y luôn vô tình hoặc cố ý lẩn tránh Bạch Tuyết Lam, kêu bạn bè về nhà chơi cũng không mời Bạch Tuyết Lam.

Y cũng không rõ tại sao ngày ấy hắn lại tìm được khách sạn mà y cũng Lâm Kỳ Tuấn ở. Rõ ràng y chỉ hẹn Lâm Kỳ Tuấn đi dã ngoại, mỗi người ở một phòng, vì sao sáng hôm sau lại thấy Bạch Tuyết Lam cùng mình nằm trên một chiếc giường, mà đầu mình còn gối lên vai hắn?

Buổi sáng hôm đó, vừa mở mắt ra, y cảm thấy như mình đang gặp ác mộng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!