Chương 17: Part 2

Tuyên Hoài Phong không để ý hắn nói gì, đứng trên hành lang nhìn một vòng, sau đó chọn một hướng mà y cảm thấy quen thuộc, lập tức bước tới.

Trên đường đi cũng gặp vài hộ binh, đại khái nhìn thấy bộ dạng y đứng đắn, quần áo phẳng phiu, lại có một người phục vụ đi ở phía sau nên cũng không lưu ý, không cản trở.

May là hầu như những tòa nhà lớn ở Trung Quốc đều có kiến trúc khá tương đồng, vị trí chính sảnh, thư phòng đều có thể đoán được một chút. Trước kia, Tuyên Hoài Phong cũng từng ở trong một ngôi nhà to lớn như thế này, tuy rằng lần đầu tới đây, đi theo cảm giác nửa vòng, tìm một nơi đèn diện sáng chưng, quả nhiên thấy được thư phòng.

Qua ô cửa sổ, ánh đèn điện sáng như ban ngày, Bạch Tuyết Lam cùng một người đàn ông khác ngồi trên ghế sô pha, trước mặt là một bàn trà nhỏ, mấy đĩa bánh ngọt, đang cùng nhau trò chuyện vui vẻ.

Anh chàng phục vụ kia sợ có chuyện xảy ra nên đã lẻn đi từ sớm.

Tuyên Hoài Phong tự mình gõ cửa.

Bạch Tuyết Lam hỏi: "Ai đó? Vào đi."

Tuyên Hoài Phong đẩy cửa bước vào.

Bạch Tuyết Lam vừa thấy y, sóng mắt khẽ chuyển, ngửa đầu ngồi trên chiếc sô pha, nhẹ giọng hỏi: "Tại sao cậu lại vào được nơi này?"

Tuyên Hoài Phong chịu đựng cơn giận: "Bạch tổng trưởng, chúng ta có cuộc hẹn lúc sáu giờ ở dinh thự này."

Người đàn ông kia có lẽ là Bạch Vân Phi mà anh chàng phục vụ nhắc tới, thấy người tới không phải là người hầu, hắn lịch sự đứng lên, xoay người liếc nhìn Tuyên Hoài Phong một chút, sau đó quay sang nói với Bạch Tuyết Lam: "Thì ra là khách. Thật có lỗi, thật có lỗi, tôi mải trò chuyện nên quên cả thời gian, làm lỡ chuyện của ngài, vậy tôi xin phép đi trước."

Hắn lại quay sang nhẹ nhàng nói với Tuyên Hoài Phong: "Thật có lỗi."

Hắn mặc một chiếc áo dài màu xanh da trời, gương mặt xinh đẹp tuyệt trần, hào hoa phong nhã khí chất bất phàm cũng khiến Tuyên Hoài Phong có chút kinh ngạc, cứ như vậy, y cảm thấy cử chỉ của mình thực thô lỗ, gương mặt đỏ lên, giải thích cùng Bạch Vân Phi: "Người phải xin lỗi là tôi mới đúng, đã quấy rầy nhã hứng của hai người. Nhưng tôi thật sự có việc rất gấp, chỉ muốn nói với anh ta vài câu."

Bạch Vân Phi điềm đạm nói: "Đừng lo, tôi vốn đã nên đi rồi, vừa rồi quả thực đã quên nhìn thời gian."

Tiếp theo, hắn quay sang tạm biệt Bạch Tuyết Lam.

Bạch Tuyết Lam muốn tiễn nhưng Bạch Vân Phi kiên quyết từ chối, tự mình rời khỏi thư phòng.

Thư phòng sáng sủa chỉ còn lại Bạch Tuyết Lam cùng Tuyên Hoài Phong.

Không khí nhất thời trở nên xấu hổ.

Tuyên Hoài Phong đứng dựa vào cánh cửa, Bạch Tuyết Lam cũng không mời y ngồi xuống, tự mình ngông nghênh ngồi trên ghế sô pha, bưng chén trà nóng đã uống hết phân nửa, nhấp môi lên mép chén trà bằng sứ trắng, dùng ánh mắt càn rỡ, chậm rãi đánh nhìn về phía Tuyên Hoài Phong.

Tuyên Hoài Phong cảm thấy mỗi nơi trên cơ thể bị hắn nhìn qua đều lạnh toát, vốn định chờ Bạch Tuyết Lam lên tiếng, nhưng hiện tại quả thực không thể chờ nổi nữa, đành phải mở miệng trước, ngượng ngùng nói: "Hôm nay tôi tới là có một chuyện muốn nhờ anh ra mặt giúp."

Bạch Tuyết Lam hỏi: "Có phải chuyện anh rể và chị cậu tranh cãi hay không?"

Tuyên Hoài Phong gật đầu.

Bạch Tuyết Lam tươi cười tỏ vẻ thú vị: "Chuyện vợ chồng người ta, người ngoài như tôi thì giúp được cái gì?"

Tuyên Hoài Phong nói: "Vậy thì cũng không phải, anh rể của tôi là người cứng đầu, nhưng hắn sẽ nghe lời của anh."

Bạch Tuyết Lam không nói một lời, đem chén trà đặt lại trên đĩa, nhẹ nhàng cử động, đem Tuyên Hoài Phong gạt sang một bên, đến khi thấy y xấu hổ vô cùng, lúc này mới chỉ vào vị trí Bạch Vân Phi mới ngồi: "Cậu ngồi xuống rồi nói sau."

Chờ Tuyên Hoài Phong ngồi xuống,  Bạch Tuyết Lam bưng một chén trà khác tới, đặt lên tay y: "Đây là hồng trà chính hiệu, rất khó tìm được, cậu nếm thử một chút đi."

Chén trà kia đặt trên bàn trà, không cần phải nói cũng biết là chén trà mà Bạch Vân Phi đã đụng qua, Tuyên Hoài Phong làm sao chịu uống. Nhận chén trà, y chỉ cầm trên tay một lúc lâu.

Bạch Tuyết Lam cười hỏi: "Sao nào? Ngại đây là trà mà đào hát đã từng uống sao?"

Hắn ngả ra sau, thoải mái dựa lưng trên chiếc sô pha sang trọng, liếc nhìn Tuyên Hoài Phong một cái, chậm rãi nói: "Cậu cho rằng bản thân mình cao quý lắm sao? Nói cho cậu biết, mười mấy năm trước, địa vị của Bạch Vân Phi còn cao hơn cậu không biết bao nhiêu lần đâu. Tổ tiên người ta là dòng tộc cao quý, là thông gia với Hoàng đế, ở trong đại đình viện, từ lúc sinh ra đã được một đám nha hoàn vây quanh, so với Bảo Nhị gia* trong Hồng Lâu Mộng** còn được cưng chiều hơn nhiều.

Nhưng như vậy thì sao nào? Qua một cuộc cách mạng lớn, gia tộc hùng mạnh đến đâu cũng tan vỡ, huyết thống hoàng tộc thì đáng giá bao nhiêu đồng? Nhà không có, gia đình li tán, nghèo túng hơn cả đám người hầu trước kia của mình, hắn chỉ có thể hóa trang lên sân khấu diễn hí. May mắn, gương mặt hắn cũng xinh đẹp, giọng hát cũng không tồi, con người lại thức thời, quả thực là trái ngược với cái tính tình chẳng ra gì của cậu. Nếu so sánh, khi buồn phiền mà tìm hắn nói chuyện thì đương nhiên thú vị hơn nhiều, cậu nghĩ có đúng không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!