Chương 15: Part 2

"Chúc mừng, Niên phu nhân đã có thai."

Tuyên Hoài Phong cùng vú Trương vẫn tiếp tục thất thần, bác sĩ nói tới lần thứ hai thì bọn họ mới giật mình tỉnh lại.

Vú Trương vốn khóc thương tâm, hiện tại lại lập tức vui vẻ, tươi cười hớn hở xoa xoa tay, chỉ còn kém đứng tại chỗ quay vài vòng, nói liên thanh: "Phật tổ phù hộ! Việc này nhất định là do phu nhân trên trời đang phù hộ tiểu thư mà. Như vậy rất tốt, tiểu thư có thai, trái tim của cô gia nhất định sẽ quay về bên tiểu thư. Trên đời này, có người đàn ông nào lại không muốn làm cha chứ.

Nhất định cô gia sẽ quên hẳn con hồ ly tinh kia rồi!"

Tuyên Đại Vân vẫn đang nằm trên giường, không được kinh động, bà muốn đem tin tức này nói cho Niên Lượng Phú, nhưng lại không biết hắn đang ở nơi nào.

Tuyên Hoài Phong lại không lạc quan được như vú Trương, y nói với bà: "Anh rể vừa rời khỏi nhà rồi. Muốn tìm hắn về cũng không phải không có cách. Đám người hầu này luôn biết hành tung của chủ nhân, bọn họ chỉ gạt chị em chúng tôi và vú thôi!"

Y xoay người nhìn một vòng, chỉ vào người được Niên Lượng Phú trọng dụng nhất: "Niên Quý, làm phiền ông tới đó một chuyến, đi tới chỗ người phụ nữ kia đang ở, nói với anh rể là chị tôi có thai. Ông nói là mời hắn quay về thăm chị ấy."

Niên Quý cười nói: "Hoài Phong thiếu gia, cậu nói đùa rồi. Tôi làm sao biết được chỗ ở của người phụ nữ kia cơ chứ?"

Tuyên Hoài Phong thản nhiên nói: "Không cần chống chế, các người đều nhận tiền công của anh rể tôi, đương nhiên đều giúp đỡ hắn. Tuy tôi dốt nát, nhưng không phải không hiểu đạo lí này."

Nói tiếp: "Hiện tại tôi không hỏi địa chỉ ở đâu để tới đó tranh cãi, chỉ là muốn ông tới đó thông báo một chút tin tức, dù sao đây cũng là tin tốt của anh rể, không cần phải lo hắn chửi mắng. Nếu ngại đi một chuyến vất vả thì ông qua bên kia đánh một cuộc điện thoại."

Niên Quý nhìn ánh mắt của y, mặc dù không sắc bén nhưng rất có thần, dường như rất chắc chắn, bản thân cũng không thể tiếp tục chống chế, cười nói: "Cậu đừng trách chúng tôi, lão gia đã dặn không ai được phép nói cho phu nhân. Chúng tôi chỉ là đám người hầu nhỏ bé, chỉ có thể nghe theo lệnh của lão gia. Tôi lập tức đi gọi điện thoại."

Nói xong, hắn thật sự đi ngay lập tức.

Tuyên Hoài Phong sợ bên ngoài nhiều người sẽ ảnh hưởng đến chị mình, y giải tán bọn họ, đứng ngoài cửa phòng chờ cùng vú Trương.

Chỉ chốc lát sau, Niên Quý đã trở về.

Vú Trương lập tức hỏi: "Thế nào? Đã thông báo chưa?"

Niên Quý gật đầu: "Đã thông báo."

Vú Trương vui vẻ hỏi: "Khi nào thì cô gia trở về?"

Niên Quý tỏ vẻ khó xử nhìn Tuyên Hoài Phong, máy môi, nói không nên câu.

Tuyên Hoài Phong nhìn vẻ mặt của hắn liền biết sự tình không thuận lợi, cũng không nề hà: "Đừng lo, cứ nói thẳng đi. Hắn nói như thế nào thì ông cứ nói y như vậy."

Lúc này Niên Quý mới có can đảm nói lại cho bọn họ biết: "Lão gia đón điện thoại, nghe nói phu nhân có thai liền sửng sốt một lúc. Sau đó tôi lại nghe loáng thoáng có giọng phụ nữ ở bên cạnh, không biết nói cái gì, sau đó thì lão gia nói, nói là….."

Vú Trương vội la lên: "Ôi trời ạ, ông cứ nói thẳng ra, rốt cuộc hắn nói cái gì?"

Niên Quý mím mím môi: "Lão gia nói chuyện này là ý trời."

Vú Trương gật đầu thành một đường thẳng: "Đúng vậy, đương nhiên là ý trời rồi!"

"Bà nghe tôi nói hết đã. Lão gia nói như vậy thật, nhưng còn nói thêm." Niên Quý học theo ngữ khí của Niên Lượng Phú, nói một mạch: "Nếu đã là ý trời, vậy thì để ông trời quyết định. Kêu phu nhân dưỡng thai cho tốt. Nếu sinh con trai thì cô ta làm đại phu nhân, Tiểu Phượng Hỉ làm thiếp. Nếu sinh con gái, vậy thực xin lỗi, cô ta không sinh được con cho tôi, tôi sẽ lấy một vị phu nhân khác. Tiểu Phượng Hỉ vào cửa, cùng cô ta ăn chung bàn, hai người trở thành chị em tốt.

Đây là biện pháp xử lí của tôi, nếu cô ta đồng ý thì tốt, không muốn thì đi."

Nghe hết những lời này, vú Trương cơ hồ muốn ngất đi, "ôi trời" một tiếng, tay bám lên tường thở dốc, một lúc lâu mới run giọng: "Này…những lời này là ngàn vạn lần không được nói cho tiểu thư biết. Nếu để tiểu thư nghe thấy được, nhất định cô ấy sẽ tức chết mất thôi. Đáng thương, cô ấy còn đứa bé mà." Chú ý tiểu thư trong phòng, bà không dám bật khóc.

Tuyên Hoài Phong đứng trong yên lặng, cúi đầu, hai bàn tay đặt trên đùi đều nắm chặt.

Y nói với Niên Quý: "Những lời anh rể tôi nói, ông không được hở ra với bất kỳ ai, lại càng không được lộ ra với chị tôi. Nếu để chị ấy nghe được mà xảy ra chuyện gì thì tôi tìm ông tính sổ."

Quay đầu an ủi vú Trương: "Vú đừng khóc, trời không sập được đâu. Anh rể tôi quan tâm nhất chính là chức trưởng phòng của hắn, mười Tiểu Phượng Hỉ cũng không quan trọng bằng. Tôi và thủ trưởng Bạch Tuyết Lam của hắn là bạn bè rất thân thiết, mời anh ta ra mặt một chút, có lẽ mọi chuyện còn có thể thay đổi…."

Hai mắt đẫm lệ của vú Trương ánh lên một tia hy vọng, lập tức gật đầu, tha thiết nhìn Tuyên Hoài Phong: "Tiểu thiếu gia, toàn bộ chuyện này đều dựa vào cậu. Cậu cũng đừng dùng những lời đó để dỗ dành một bà lão như tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!