Buổi tối, Tuyên Đại Vân được vú Trương báo lại, cô tự mình đến đây.
Tuyên hoài Phong nhìn thấy Tuyên Đại Vân, nhớ tới chuyện mình nhờ Lâm Kỳ Tuấn tìm hiểu tin tức, kết quả, một chút tin tức cũng không có, ngay cả bóng dáng Lâm Kỳ Tuấn cũng chẳng thấy đâu, y vì chính mình mà buồn rầu, lại áy náy với chị gái, nhìn Tuyên Đại Vân: "Thân thể em vẫn tốt, một chút bệnh cũng không có, vú Trương quá lo lắng đó thôi."
Tuyên Đại Vân nói: "Chị nghĩ vú Trương nói có lí, sắc mặt của em rất kém, hai mắt xảy ra chuyện gì mà lại sưng đỏ lên thế này?" Kinh ngạc xoay mặt y nhìn kỹ.
Tuyên Hoài Phong cúi đầu che dấu: "Hai ngày này em ngủ không ngon giấc, hai mắt đều là tơ máu thôi." Y lại hỏi: "Khi nào anh rể trở về?"
Vẻ mặt Tuyên Đại Vân lập tức ảm đạm: "Ai biết? Đi từ hôm đó tới giờ, vài ngày nay đã không thấy bóng dáng của hắn. Trong lòng hắn đã không còn cái gia đình này rồi, lòng người thay đổi thật là nhanh."
Những lời này như nói trúng tâm sự của Tuyên Hoài Phong, y không khỏi hít sâu một tiếng cùng chị mình.
Tuyên Đại Vân suy nghĩ tới việc của chồng mình, cũng không chú ý tới biểu hiện khác lạ của em trai.
Vài ngày kế tiếp, Tuyên Hoài Phong như sống trong thế giới hoang tàn.
Khi thì muốn ra ngoài, đến hiệu buôn Đại Hưng, hoặc là trực tiếp tới dinh thự họ Lâm, tìm gặp Lâm Kỳ Tuấn nói chuyện cho rõ ràng, một mặt lại cảm thấy không nên rời khỏi nhà, vạn nhất Lâm Kỳ Tuấn thực sự có chuyện phải xử lí thì sao? Khi hắn tới nơi, nhất định sẽ gọi một cuộc điện thoại đường dài để giải thích, nếu lúc đó y vừa vặn không có nhà, chẳng phải sẽ bỏ qua dịp ấy?
Có lúc y lại nghĩ Lâm Kỳ Tuấn đã thay đổi ý định, giống như lời chị mình nói, lòng người thay đổi rất nhanh.
Nhưng cũng có những lúc y hoàn toàn phủ nhận. Lâm Kỳ Tuấn muốn y dọn ra khỏi Niên trạch, đó là sự thật. Cảm giác thoải mái hạnh phúc khi ở bên nhau cũng không phải giả dối.
Mơ mơ màng màng vượt qua vài ngày, Tuyên Hoài Phong giảm chừng hai, ba cân, cơ thể càng thêm gầy yếu.
Vú Trương nhìn hai chị em họ đều tiều tụy, bà đau lòng, không ngừng niệm Phật, nấu cho bọn họ những món bồi bổ tốt nhất. Nhưng một người chồng không chịu về nhà, một tình nhân không hề xuất hiện, đó không phải căn bệnh mà mấy món ăn kia có thể chữa lành.
Dù cho những món đó có ngon lành tới đâu, đối với hai chị em họ lúc này cũng chỉ là sáp nến mà thôi.
Ngày hôm đó, khi mặt trời lên cao, Tuyên Hoài Phong khó chịu trong người nên vẫn nằm trên giường ngẩn ngơ.
Vú Trương đi tới, gõ cửa nói: "Tiểu thiếu gia, có một người gọi là lão Hồ đang đứng trước cửa, nói có người quan trọng gửi cho cậu một bức thư."
Mới đầu, Tuyên Hoài Phong cũng không để ý tới, sau đó cố gắng nghĩ lại mới nhớ tới, không chừng lão Hồ này chính là người lần trước mang cháo tới bệnh viện? Vậy nhất định là thư do Lâm Kỳ Tuấn sai người đưa tới.
Tuyên Hoài Phong đột nhiên khẩn trương, từ trên giường nhảy dựng lên, vừa vội vàng mang giày, vừa ngoái đầu nói với vú Trương ngoài cửa: "Vú Trương, tôi sẽ ra ngay lập tức, vú kêu ông ấy chờ một chút, tôi tới ngay."
Ngay cả dây giầy cũng chưa kịp buộc, y lập tức chạy ra mở cửa phòng.
Vú Trương chờ ở cửa, thấy bộ dạng chạy cuống cuồng của y, cười nói: "Không cần phải gấp gáp, người ta đã đi từ sớm rồi, nhưng có để lại thư. Chỉ có tờ giấy thôi mà, cậu có cần phải khẩn trương, loạn thành thế này không?"
Tuyên Hoài Phong làm sao có tâm trí nghe bà lải nhải, cầm bức thư trong tay bà, xoay người khóa cửa phòng, lập tức mở phong thư ra.
Rút bức thư liền thấy nét chữ quen thuộc của Lâm Kỳ Tuấn.
Tuyên Hoài Phong cảm thấy chóp mũi cay cay.
Chữ trên giấy được viết bằng bút máy, từng chữ đều đặn đẹp đẽ, nhưng có vẻ hỗn độn, giống như lén lút viết trước sự giám sát của người khác.
"Hoài Phong thân yêu:
Mẹ anh đột nhiên tới đây, luôn giám sát nghiêm ngặt mọi hành động của anh. Mấy ngày này, ngay cả gọi điện thoại cũng không được tự do, một mình ra ngoài cũng bị mẹ anh phái người giám thị, vô cùng gian nan.
Chuyện sắp xếp công việc cũng phải tạm thời dừng lại, chờ thời điểm thích hợp sẽ cân nhắc lại.
Việc này chính là nỗi khổ của những gia tộc lớn, em cũng lớn lên trong một gia đình như vậy, chắc chắn cũng hiểu nỗi khổ của anh rồi.
Nhớ em vô cùng, yêu em, cho dù chuyện gì xảy ra thì trái tim của anh cũng ở bên em.
Kỳ Tuấn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!