Niên Lượng Phú lập tức chặn đứng lời y: "Đừng có anh rể ngắn với chả anh rể dài, tôi cung ứng ăn uống cho cái loại người coi tiền tựa rác như cậu lâu lắm rồi. Nếu có thể đem cái loại chơi bời lêu lổng như cậu tống ra khỏi cửa, tự thân kiếm tiền nuôi sống chính mình, thì tôi đã tạ ơn trời đất lắm rồi. Thanh niên ngày nay mở miệng ra là nói tự do, vậy mà cứ ở nhà người khác ăn trắng mặc trơn, rốt cuộc là như thế nào đây?
Tuy rằng tôi cũng không cần một chút cơm canh đó, nhưng vì quốc gia, nếu nuôi cái loại sâu mọt như thế này trong nhà cũng chẳng hay ho gì có phải không?"
Niên Lượng Phú cùng Tuyên Đại Vân cãi nhau đã khiến toàn bộ người hầu trong niên trạch hoảng sợ từ sớm, không biết bao nhiêu người nấp sau tường nghe lén.
Hắn lên cơn như vậy, không thèm giữ một chút thể diện cho Tuyên Hoài Phong.
Ai cũng biết, Tuyên Hoài Phong luôn được mọi người chung quanh yêu chiều từ khi còn nhỏ, là một người vô cùng thanh cao, nhưng lúc này đây, bị người khác sỉ nhục khiến y xấu hổ, giận dữ, cả người run rẩy không ngừng.
"Niên Lượng Phú! Anh đừng có gây chuyện với em trai tôi!" Cửa sổ trong phòng đột nhiên bị người ta xốc lên, Tuyên Đại Vân từ bên trong ló ra, đẩy chậu hoa hồng trên cửa sổ rơi xuống sàn nhà, vỡ nát, từ cửa sổ chỉ vào Niên Lượng Phú, mắng to: "Nó ăn của anh, ở nhà của anh có so được với số tiền anh vung cho cái loại kỹ nữ kia không? Nói thế nào thì em trai của tôi, Hoài Phong nó cũng là em vợ của anh, anh làm anh rể, giúp đỡ một chút thì có gì thiệt thòi?
Hoài Phong ăn một ngày ba bữa cơm có thể tốn nhiều tiền của anh lắm sao? Đừng tưởng tôi không biết anh vung hàng ngàn hàng vạn đồng trên người con tiện nhân kia, đó là tuyệt đối không chùn tay! Cả ngày ăn chơi đàng điếm bên ngoài rồi mặc kệ người vợ đứng đắn của mình ở nhà, anh không xứng làm đàn ông!"
Niên Lượng Phú cũng không yếu thế, xoay người, chỉ vào phía trong cửa sổ: "Cô là loại đàn bà chua ngoa! Năm đó tôi mù mắt mới ở rể nhà cô, cô coi thường tôi nghe kỹ nữ hát hí khúc, cô còn không bằng người ta!"
Giọng nói của Tuyên Đại Vân càng cao vút: "Niên Lượng Phú! Nước từ trên núi chảy xuống còn có ngày gặp lại*, anh đừng có coi thường chị em chúng tôi tới mức đó, anh cứ chờ đi!"
(Nước từ trên núi còn có ngày gặp lại: Chỉ con người sinh ra luôn có cơ hội gặp được nhau, khuyên người ta khi làm việc gì đó đừng quá độc ác, tuyệt tình, dù sao cũng phải lưu lại chút phúc đức.)
Niên Lượng Phú giễu cợt: "Dựa cái loại ngu ngốc như hai người? Niên đại gia tôi mở mắt chờ đây này!"
Hừ một tiếng thật mạnh, sau đó hắn nghênh ngang rời đi.
Tuyên Đại Vân thấy hắn thực sự đi rồi, ngây người bên cửa sổ, oa oa khóc lớn.
Tuyên Hoài Phong bước vào phòng, kinh ngạc nhìn một lát mới đi qua, nhỏ giọng khuyên cô: "Chị à, hắn đã đi ra ngoài rồi, chị có khóc cũng chỉ khiến bản thân thêm mệt mỏi, cần gì phải làm khổ mình như vậy?"
Tuyên Đại Vân nức nở nói: "Trái tim chị đã bị hắn dẫm nát, còn lo lắng cho cái thân thể này làm gì nữa?"
Tuyên Hoài Phong không biết phải khuyên ngăn như thế nào mới đúng, đang khóc trước mặt y là người chị luôn mạnh mẽ kiên cường, tay chân có chút luống cuống. Thấy cô rơi nước mắt như vậy, trong lòng y khó chịu như bị kim châm, cắn răng cúi đầu đứng bên cạnh, một câu cũng nói không lên lời.
Tuyên Đại Vân khóc cả nửa ngày, thanh âm nhỏ dần, chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào, vừa nuốt nước mắt vừa nói cùng Tuyên Hoài Phong: "Hoài Phong, số mệnh chị khổ, đây chính là tấm gương cho em. Đời này cái gì cũng có thể tin tưởng, nhưng không được phép tin vào tình yêu, đó là thứ mà sách vở luôn gạt người ta. Trước kia chị luôn tin vào tình yêu chân thực, ngàn chọn vạn tuyển, tuyển trúng Niên Lượng Phú, nghĩ tới cách hắn chăm sóc chị, mà chị cũng thương yêu hắn, đúng là lưỡng tình tương duyệt.
Ai ngờ, em nhìn xem, hắn mới lên chức thì lập tức đem một ả đào kép về làm vợ lẽ, hắn có còn là con người không?"
Khi vợ chồng Niên gia cãi nhau, vú Trương không dám tiến vào, thấy Niên Lượng Phú đi rồi mới dám đi theo sau lưng Tuyên Hoài Phong, bước vào trong phòng, trốn vào góc cũng Tuyên Đại Vân rơi nước mắt.
Thấy Tuyên Đại Vân khóc nhiều, vú Trương đi lấy một chiếc khăn tay giúp cô lau mặt, một bàn tay già nua cũng lau đi nước mắt ướt đẫm trên khóe mắt, nghẹn giọng: "Tiểu thư của tôi, sự đời khó lường. Đào kép đều là hạng yêu tinh cả, tâm địa còn độc ác hơn cả rắn rết, vào cửa làm vợ lẽ, có cô gia làm chỗ dựa cho cô ta, chẳng lẽ cô ta lại bỏ lỡ cơ hội hại chính thất phu nhân như tiểu thư sao.
Ngàn vạn lần phải nghĩ biện pháp để cô gia từ bỏ ý định này đi."
Tuyên Đại Vân nói: "Khiến hắn từ bỏ ý định này có thể dễ dàng như vậy? Hắn bị con hồ ly tinh kia mê hoặc đến bản thân họ gì cũng không biết. Nếu tôi có thể khuyên được hắn thì cũng không tới mức phải tranh cãi như thế này."
Vú Trương nói: "Không sợ, cô còn có tiểu thiếu gia mà, không phải cậu ấy quen Bạch thiếu gia, thủ trưởng của cô gia hay sao? Nói tiểu thiếu gia nhờ Bạch thiếu gia ra mặt, chắc chắn cô gia không thể không nể mặt thủ trưởng."
Tuyên Đại Vân khẽ động lòng, giương mắt nhìn trộm Tuyên Hoài Phong lại phát hiện em trai mình bất thường, vẻ mặt lúc trắng lúc xanh.
Cô cũng đoán được đại khái là Tuyên Hoài Phong có chút khó xử, không muốn miễn cưỡng y, chỉ nói với vú Trương: "Đây là chuyện quan trường, vú không hiểu, đừng nêu ý kiến linh tinh."
Tuyên Hoài Phong thấp giọng nói: "Chị, chuyện của chị em nhất định sẽ hỗ trợ."
Tuyên Đại Vân hít sâu một hơi liền đem năm ngón tay thon dài nhỏ nhắn đặt lên bàn tay y, nhẹ nhàng nắm chặt.
Hôm sau, Tuyên Hoài Phong gọi điện tới biệt thự Lâm gia, hẹn gặp Lâm Kỳ Tuấn một chút.
Lâm Kỳ Tuấn đến đây, vào phòng, cùng Tuyên Hoài Phong sánh vai ngồi xuống, hỏi y: "Em vội vàng tìm anh như vậy, lại không muốn nói chuyện qua điện thoại, rốt cuộc là có chuyện gì?"
Tuyên Hoài Phong khẽ thở dài một tiếng, đem mọi chuyện tối qua kể cho Lâm Kỳ Tuấn từ đầu tới cuối.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!