Từ sau hôm đó, Lâm Kỳ Tuấn thực sự tuân thủ lời hứa, chỉ cần có thời gian rảnh rỗi liền chạy tới Niên trạch thăm Tuyên Hoài Phong.
Hai người tình ý liên miên, mỗi lần gặp mặt đều cảm thấy có trăm ngàn lời muốn nói, còn muốn làm một số hành động thân mật khác, nhưng khó khăn là bọn họ đang ở Niên trạch, đương nhiên phải vô cùng kiêng dè, sợ bỗng nhiên có người đi ngang qua cửa sổ, lo lắng vú Trương bỗng nhiên bước vào phòng, đúng là đầy bụng khao khát mà không thể giải tỏa.
Tình cảnh này tiếp tục duy trì, ngược lại còn khiến ngọn lửa tình yêu say đắm giữa bọn họ ngày càng bùng cháy dữ dội.
Ngay cả vú Trương cũng thường xuyên thắc mắc: "Lâm thiếu gia thực quan tâm tới tiểu thiếu gia, mỗi ngày đều tới thăm, nghe nói cậu ấy còn phải quản lý công việc làm ăn trong gia đình mà, sao lại có nhiều thời gian rảnh tới vậy?"
Hôm nay, Lâm Kỳ Tuấn lại tới thăm Tuyên Hoài Phong.
Thân thể Tuyên Hoài Phong đã tốt lên nhiều, vừa thấy Lâm Kỳ Tuấn tới, y lập tức xốc chăn nhảy xuống giường: "Dù nói thế nào thì hôm nay em cũng phải ra ngoài đi dạo, ở trong phòng mãi em buồn muốn chết rồi." Vừa nói vừa tìm chiếc áo khoác phía sau bình phong, thay quần áo.
Lâm Kỳ Tuấn bước tới xem xét, Tuyên Hoài Phong vừa nghe thấy tiếng bước chân liền đem chiếc áo ngủ mới thay ra ném lên đầu của hắn, làm bộ trừng mắt đe dọa: "Em đang thay quần áo, anh chạy lại đây làm gì?"
Lâm Kỳ Tuấn thốt lên: "Nhìn một chút mà em cũng không đồng ý?"
Tuyên Hoài Phong còn muốn giả bộ nhăn nhó, nhưng khóe miệng lại không nhịn được mà thi nhau kéo lên, cười tươi đến ngay cả hai chiếc má lúm đồng tiền đáng yêu cũng hiện lên.
Y có chút ngượng ngùng, xoay người, đưa lưng về phía Lâm Kỳ Tuấn mà mặc quần áo.
Lâm Kỳ Tuấn nhìn tấm lưng xinh đẹp của y, đường cong quấn quanh cơ thể tựa dòng suối tiên trên trời đổ xuống nhân gian, một chút tì vết cũng không có, nhất thời bị hút hồn, bước lên phía trước, nhẹ nhàng cởi chiếc áo sơ mi y mới mặc vào, ngay lúc đó, giọng nói của vú Trương bỗng nhiên truyền tới từ phía cửa sổ: "Tiểu thiếu gia, bác sĩ nói cậu có thể ăn một chút đồ ăn có dầu mỡ, đêm nay vú Trương nấu cho cậu một bát khoai sọ khấu thịt*, được không?"
Hai người đều giật mình hoảng sợ.
Lâm Kỳ Tuấn lập tức lùi vào góc phòng.
Tuyên Hoài Phong nhanh chóng mặc lại áo sơ mi, chạy đến phía cửa sổ, ngóc đầu ra ngoài nói: "Đừng nấu, hôm nay tôi ra ngoài, bữa chiều cũng không về ăn."
Vú Trương kêu lên: "Chuyện này không thể được, bệnh mới tốt được vài ngày mà cậu đã ra ngoài rồi, chính vì cậu cứ ra ngoài như vậy nên mới bệnh…….."
Tuyên Hoài Phong làm sao chịu nghe bà lải nhải, lôi kéo Lâm Kỳ Tuấn chạy ra khỏi phòng nhanh như chớp, tới trước cổng chính mới quay lại nói: "Chờ chị tôi trở về, bà nói với chị ấy là tôi cùng bạn học cũ ra ngoài, tối nay sẽ không về ăn cơm."
Ngồi trên ô tô của Lâm Kỳ Tuấn, vỗ chiếc ghế da: "Mau đi thôi, mau đi thôi, em quả thực buồn chán tới chết mất. Đến ngoại ô đi, em muốn hít thở một chút không khí trong lành." Vui vẻ như một đứa trẻ.
Lâm Kỳ Tuấn căn dặn tài xế chạy xe tới vùng ngoại ô.
Thời tiết như thế này rất thích hợp cho việc dã ngoại, mặt cỏ cao hơn, phủ xanh cả một khoảng trời, mênh mông bát ngát, ngay cả trong không khí cũng vương mùi thơm của hoa cỏ.
Lâm Kỳ Tuấn sai tài xế đi mua một chút đồ ăn cùng thức uống, hai người ở lại tìm một mặt cỏ sạch sẽ ngồi xuống, thoải mái phơi nắng.
Lâm Kỳ Tuấn hỏi: "Sao gần đây không thấy chị em?"
Tuyên Hoài Phong nói: "Chị ấy đang bận lắm, vừa muốn mua đồ đạc cho nhà mới, vừa chạy khắp nơi mua đồ trang trí, còn phải chuẩn bị mở tiệc rượu ở nhà. Em nghĩ hai ngày nữa, đại khái còn tính dọn nhà nữa."
Kỳ thật y cũng nhận thấy có điểm gì đó rất kỳ lạ.
Nguyên tưởng rằng Bạch Tuyết Lam sẽ giở trò với chức vụ trưởng phòng của anh rể, ai biết được đã qua nhiều ngày như vậy mà công văn kia một chút cũng không thay đổi, Niên Lượng Phú vẫn lên làm trưởng phòng điều tra ở cục hải quan.
Tuần trước, Niên Lượng Phú đã chính thức nhậm chức ở bộ phận điều tra.
Vì việc này nên gần đây Tuyên Đại Vân luôn đặc biệt bận rộn, thu xếp mở tiệc, vừa muốn chúc mừng một phen, vừa muốn cảm ơn bạn bè khắp nơi lâu nay vẫn ủng hộ, đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là mời thủ trưởng cùng đồng nghiệp mới tới đây, tranh thủ xây dựng một chút quan hệ.
Về phần Niên Lượng Phú, vốn cũng ít khi có mặt ở nhà, hiện tại gần như mỗi khi có thời gian rảnh đều ra ngoài xã giao.
Lâm Kỳ Tuấn thắc mắc: " Anh nghe người nhà nói, anh rể em có thể lên làm trưởng phòng là do Tuyết Lam giúp đỡ từ bên trong?"
Tâm trạng Tuyên Hoài Phong nhất thời vơi đi không ít: "Vì sao anh lại nhắc tới chuyện này?"
Lâm Kỳ Tuấn nói: "Chúng ta đều quen biết Bạch Tuyết Lam, nói một chút thì có gì không được? Anh cũng không hiểu, vì sao hắn lại trở thành cái gai trong mắt em như vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!