Tuyên Hoài Phong bị ánh mắt của hắn khiến cho sợ hãi, theo bản năng lui vào góc tường, trong lòng thầm nghĩ phải gọi người tới.
Hơi thở nhất thời trở nên dồn dập.
Không khí trong phòng bắt đầu trầm trọng, căng thẳng như bão sắp đổ tới nơi.
Không ngờ, Bạch Tuyết Lam không giận mà lại tươi cười, lạnh lùng nói: "Cắn tốt lắm, hiện tại cậu còn ký với tôi một món nợ máu."
Bắt cổ tay giơ lên bên môi, đưa đầu lưỡi ra liếm láp tựa như một con sư tử đang nhấm nháp máu thịt con mồi, liếm từng chút từng chút máu rỉ ra trên dấu răng.
Sau đó hắn nhìn Tuyên Hoài Phong, nở nụ cười tà ác, xoay người phi thường kiêu ngạo mà rời khỏi.
Tuyên Hoài Phong nhìn cảnh đó mà sợ tới nổi cả da gà, một từ cũng nói không nên lời, nhìn bóng lưng hắn biến mất ngoài cửa mới nhất thời thở ra, ngã xuống giường.
Vú Trương đi tới, kỳ quái hỏi: "Tôi vừa thấy Bạch thiếu gia trở về, sắc mặt đen ngòm giống như vừa tranh cãi với ai một trận vậy, không phải cậu ấy cãi nhau cùng thiếu gia đó chứ?"
Tuyên Hoài Phong vừa nghe nhắc tới Bạch Tuyết Lam liền giận giữ: "Ai cùng hắn tranh cãi? Tôi không rảnh tới mức đó."
Vú Trương không hiểu giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, bà chỉ nói: "Đúng vậy, Bạch thiếu gia là người nhã nhặn, chắc chắn sẽ không cùng tiểu thiếu gia tranh cãi, chắc là có tâm sự gì đó."
Tuyên Hoài Phong cảnh giác nhìn bà: "Trước khi rời khỏi đây hắn ta có nói chuyện gì với chị tôi hay không?"
"Không có." Vú Trương nói: "Tiểu thư ở trong phòng chăm sóc cô gia mà, tối qua cậu ấy say quá, vừa mới tỉnh lại. Hai người bọn họ vốn muốn chờ một chút sẽ tới tiếp Bạch thiếu gia, không ngờ Bạch thiếu gia không nói một lời đã bỏ về. Đúng rồi, tiểu thiếu gia, không biết tiểu thư đã nói với cậu chưa, hôm qua cô gia uống say như vậy là vì gặp được chuyện vui nha, cậu ấy được thăng chức!" Vẻ mặt bà vô cùng hớn hở.
Tuyên Hoài Phong không khỏi phiền não.
"Anh rể mới nhận được công văn thăng chức, hiện tại mình lại khiến Bạch Tuyết Lam điên tiết, chỉ sợ chức trưởng phòng của anh rể cũng khó khăn.
Việc này rất khó mở miệng với chị."
Vú Trương chỉ lo vui vẻ, còn cằn nhằn liên miên về chuyện Niên Lượng Phú được thăng quan tiến chức, Tuyên Đại Vân sau này sẽ phải bố trí nhà mới như thế nào, mở tiệc chiêu đãi bạn bè ra sao, chắc chắc sẽ vô cùng náo nhiệt.
Tuyên hoài Phong càng nghe càng phiền, y nói với vú Trương: "Tôi vẫn còn bệnh mà, vú có định cho tôi…. nghỉ ngơi hay không?"
Lúc này vú Trương mới đóng "máy hát": "Đúng đúng, tiểu thiếu gia phải nghỉ ngơi nhiều, cậu nằm xuống trước đi. Tôi đi chuẩn bị cơm trưa, nấu cho cậu chén canh cá."
Tuyên Hoài Phong khẽ nhíu mày: "Một chút hứng thú ăn cơm cũng không có, ăn canh cá làm gì? Tôi không muốn ăn cơm trưa, vú để tôi yên lặng ngủ một lát là được rồi." Y nằm trên giường, đưa chăn chùm quá đầu.
Vú Trương than thở: "Người bệnh sao có thể không ăn cơm chứ?" Sau đó vẫn đi ra ngoài chuẩn bị cơm trưa.
Tuyên Hoài Phong nằm ở trong phòng, muốn ngủ cũng ngủ không được, ngồi dậy lại cảm thấy tứ chi mệt mỏi không chút sức lực, ăn cơm cũng không thấy ngon, bất kể làm gì cũng cảm thấy khó chịu. Hôm nay, Tuyên Đại Vân tới thăm y năm sáu lần, mỗi lần tới đây đều mỉm cười không thôi, hiển nhiên là đang vui vẻ chuyện Niên Lượng Phú được thăng làm trưởng phòng.
Tuyên Hoài Phong càng nhìn vẻ vui mừng của chị gái, nhớ tới chuyện tranh cãi cũng Bạch Tuyết Lam, y lại càng cảm thấy bất an, chỉ hận không thể nói chị mình đừng tới thăm nữa.
Tới buổi tối, đại khái là vì tâm trạng vô cùng tốt nên Niên Lượng Phú – ông anh rể luôn lạnh lùng với y cũng theo Tuyên Đại Vân vào phòng thăm hỏi, vừa ngồi xuống liền không ngớt lời khen ngợi Bạch Tuyết Lam: "Đừng nghĩ Bạch tổng trưởng trẻ tuổi mà khinh thường, hắn quả thật là nhân vật nói một không nói hai. Ai ngờ hắn làm việc lưu loát tới mức này chứ, việc điều động lớn như vậy mà mới một hai ngày đã hoàn thành.
Lão Triệu trong cục nói với anh, ngay cả văn phòng của anh bên hải quan cũng đã chuẩn bị đâu vào đấy, bàn làm việc làm từ gỗ cây lê hạng nhất. Hắc hắc, cục hải quan quả là một nơi béo bở, vật dụng cũng "hoành tráng" hơn so với người thường. Bạch tổng trưởng quả là người tuổi trẻ tài cao, tương lai đây hứa hẹn, có hắn điều hành cục hải quan, chắc chắn nơi đó sẽ mạnh hơn trước gấp trăm lần………"
Tuyên Hoài Phong thấy hắn câu trước Bạch tổng trưởng, câu sau lại Bạch tổng trưởng, y hận không thể đem ấm trà nhét vào miệng hắn, đành phải bất đắc dĩ nằm trên giường nghe lải nhải, sau đó yếu ớt nói chuyện cùng Tuyên Đại Vân: "Chị à, sắc trời cũng không còn sớm nữa, hôm qua anh rể ngủ khá ít, cũng nên nghỉ ngơi rồi nhỉ?"
Tuyên Đại Vân làm sao không nghe ra ý tứ của y, cô lập tức tươi cười nói với Niên Lượng Phú: "Đa tạ anh đại giá quang lâm, hạ mình tới thăm em trai em. Em biết, anh ngồi ở đây nhưng hồn vía bay đi nơi khác rồi, mau đi thôi."
Niên Lượng Phú nói: "Em nói như vậy là có ý gì? Anh có lòng tốt tới thăm em trai em, em mở miệng lại toàn từ ngữ châm chọc, nói cái gì đại giá quang lâm, cái gì mà hạ mình?"
Tuyên Đại Vân nhìn hắn cười cười: "Hiện tại anh đâu phải khoa trưởng nữa, là trưởng phòng nha, chẳng lẽ em không thể nói đại giá quang lâm như vậy sao? Đây là khen anh mà."
Niên Lượng Phú vừa nghe cô nói liền cảm thấy vui vẻ, cũng hắc hắc cười: "Em đúng là mau miệng, anh không cãi lại em được. Tối nay anh còn có một cuộc hẹn, hiện tại cũng phải đi rồi, nếu không người ta lại nói vừa thăng quan tiến chức đã thích đến muộn." Đứng lên, chào hỏi cùng Tuyên Hoài Phong, sau đó tươi cười hớn hở rời khỏi.
Tuyên Đại Vân chờ chồng đi xa mới lại gần em trai, ngồi xuống bên cạnh, thấp giọng hỏi: "Chị thấy sắc mặt của em lúc nãy không được tốt lắm, đã xảy ra chuyện gì sao? Anh rể em vừa nhắc tới Bạch tổng trưởng là vẻ mặt lập tức trở nên bực bội."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!