Chương 10: Part 1

Tuyên Đại Vân là người rất có chủ kiến, lời nói luôn đi đôi việc làm, đưa Tuyên Hoài Phong trở về Niên trạch, vừa sai vú Trương bố trí phòng ngủ cho tiểu thiếu gia, vừa căn dặn Niên Quý: "Hoài Phong không ở trong đồng nghiệp hội quán nữa, anh đi tới đó lấy sách cùng quần áo của nó mang về đây. Nếu có thiếu tiền thuê nhà, anh nhất định phải thanh toán đầy đủ, trở về tôi sẽ đưa tiền."

Để tiện cho việc chăm sóc, Tuyên Đại Vân cố ý sắp xếp em trai ở căn phòng cách vách. Toàn bộ Niên trạch vội vội vàng vàng hơn một tiếng đồng hồ mới đem người bệnh an trí thỏa đáng. Tuyên Đại Vân cùng vú Trương thương lượng một chút, cuối cùng tìm một bác sĩ Trung y tới xem bệnh cho Tuyên Hoài Phong, đề phòng bác sĩ Tây y chẩn đoán sai.

Tuyên Hoài Phong cũng bị loạn cả một ngày, vừa nằm thoải mái trên giường, đôi mắt lim dim muốn ngủ lại bị vú Trương gọi một tiếng: "Tiểu thiếu gia." Bà cầm một bát thuốc Đông y nóng hổi, thật cẩn thận bước vào.

Tuyên Hoài Phong mở mắt, vẻ mặt mệt mỏi: "Các người không thể yên tĩnh một chút sao? Tôi mới uống thuốc tây xong, tại sao bây giờ lại mang thuốc Đông y tới nữa?"

"Cậu nghe vú Trương nói đi, theo lời của tiểu thư, cái này gọi là hai bút cùng vẽ, hai người thầy thuốc sẽ linh nghiệm hơn so với một người." Vú Trương nâng y dậy, để y tựa đầu vào giường, dùng gối mềm kê lưng, nói thao thao bất tuyệt: "Tiểu thiếu gia, chúng ta là người Trung Quốc, tuy rằng cậu đã sang từng sang Tây Dương du học, nhưng trong xương tủy cậu vẫn là con cháu hoàng đế mà.

Đây là phương thuốc tổ tông truyền lại đã mấy ngàn năm nay, trị khỏi không biết bao nhiêu người rồi, mới trước đây cậu cũng………."

Tuyên Hoài Phong mệt lả người, bất đắc dĩ nói: "Được rồi được rồi, tôi uống là được, bà tha cho tôi đi." Ngửa đầu ừng ực uống sạch bát thuốc Đông y: "Như vậy chắc là được rồi chứ?" nằm trở lại giường.

Nói ra thật kỳ lạ, cũng không biết có phải là tác dụng của thuốc Đông y hay không, giấc ngủ nhanh chóng kéo tới, y lập tức ngủ say không nói lời nào.

Không biết ngủ đã bao lâu, đêm dài yên tĩnh, trong viện bỗng nhiên loảng xoảng một tiếng, giống như cái gì đó bị đập vỡ, Tuyên Hoài Phong trở mình trên giường, mơ mơ màng màng lắng nghe, nhưng nghe một hồi lâu vẫn không thấy động tĩnh nào khác.

Tuyên Hoài Phong lại ngả đầu ngủ tiếp.

Sáng sớm hôm sau, vú Trương bưng điểm tâm tới, Tuyên Hoài Phong hỏi: "Tại sao đêm qua trong viện lại ồn ào như vậy?"

Vú Trương nói: "Hình như là một cái chậu hoa bị vỡ. Nghe người gác cổng nói, đem khuya hôm qua cô gia mới trở về, uống say, sau đó ói đầy trước cổng chính, bọn họ phải quét dọn cả nửa ngày."

Tâm trí Tuyên Hoài Phong khẽ dừng một lúc, hỏi vú Trương: "Vì sao anh rể lại uống say như vậy?"

"Không biết, đôi khi cô gia rất nóng nảy, tôi là người hầu trong nhà, làm sao dám mở miệng hỏi?"

Ăn xong điểm tâm lại bị vú Trương ép uống hết một chén thuốc Đông y.

Vú Trương vừa rời khỏi, Tuyên Đại Vân liền bước vào, ngồi ở bên giường hỏi: "Đã ăn điểm tâm chưa, em cảm thấy cơ thể như thế nào? Có khá hơn chút nào không?"

"Tốt hơn nhiều." Tuyên Hoài Phong nghĩ một lúc, hỏi cô: "Chị, tối qua anh rể uống say sao?"

Tuyên Đại Vân gật đầu, gương mặt bỗng nhiên lộ vẻ thần bí pha chút vui sướng, thấp giọng nói: "Em có biết tại sao hôm qua anh ấy lại như vậy không?"

Tuyên Hoài Phong lắc đầu.

"Hôm qua anh rể em nhận được công văn, anh ấy được chuyển qua bộ hải quan để xét chức vụ trưởng phòng rồi!" Tuyên Đại Vân mỉm cười nói, cô vươn một ngón tay búng lên trán Tuyên Hoài Phong: "Em nhé, làm như Bạch tổng trưởng là kẻ thù không bằng. Thực ra người ta làm chuyện gì có lỗi với em chứ?"

Tuyên Hoài Phong vừa nghe được tin này cũng vô cùng ngạc nhiên, y hoàn toàn không hiểu dụng ý của Bạch Tuyết Lam.

"Chẳng lẽ hắn nghĩ thăng chức cho anh rể thì mình không thể không trở thành sĩ quan phụ tá của hắn? Chuyện này thực sự buồn cười."

Tuyên Hoài Phong nói: "Bạch Tuyết Lam cũng chẳng phải người tốt lành gì, em thấy ánh mắt của hắn rất gian xảo, tròng mắt đảo như bi."

"Ôi trời, em còn học được cách xem xét ánh mắt của người khác? Nghi ngờ ánh mắt của người ta loạn chuyển, chẳng lẽ tròng mắt của em không chuyển động sao?" Tuyên Đại Vân nói tiếp: "Chị nghĩ em có thành kiến với người ta thì đúng hơn."

Vú Trương đẩy cửa tiến vào, đi đến trước giường: "Tiểu thư, Bạch thiếu gia đến đây, cậu ấy nói muốn thăm tiểu thiếu gia."

Tuyên Hoài Phong lập tức nói: "Không gặp!"

Tuyên Đại Vân vỗ gáy y một chút: "Người ta có lòng tốt tới thăm em, em làm cao cái gì? Cho dù không coi người ta là tổng trưởng thì cũng phải ngẫm lại một chút chứ, người ta cứu em trên đường rồi đưa tới bệnh viện đó nha."

Tuyên Hoài Phong nói: "Đưa em tới bệnh viện là Kỳ Tuấn, liên quan gì tới Bạch Tuyết Lam hắn? Vú Trương, bà đi từ chối hắn đi."

"Hồ nháo!" Tuyên Đại Vân quát một tiếng, nghiêm mặt nói: "Hoài Phong, em tới Anh du học hai năm, ngay cả cấp bậc lễ nghĩa của người Trung Quốc cũng quên luôn phải không? Không đưa tay tát mặt người đang tươi cười, huống chi người ta còn là bạn học cũ của em, lại chưa từng làm chuyện gì có lỗi với em. Tại sao em lại ghét bỏ người ta như vậy? Người tới trước cửa chính là khách, Tuyên gia cũng không thể làm một vị chủ nhà chuyên đuổi khách ra về."

Quay đầu nói với vú Trương: "Bà đi mời Bạch tổng trưởng tới đây."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!