Tuyên Hoài Phong đưa tay siết chặt khăn quàng cổ, bất chấp tuyết rơi dày đặc mà đi về phía đồng nghiệp hội quán.
(Đồng nghiệp hội quán: Nơi ở của những người có cùng nghề nghiệp)
Tết âm lịch năm nay lạnh hơn mọi năm rất nhiều.
Gió lạnh vù vù thổi, luồn vào cổ áo những người đi đường, không khí lọt vào phổi giống như kết thành từng tầng băng lạnh lẽo. Nhưng trời có lạnh hơn nữa cũng vậy, dù sao cũng là đêm ba mươi tết, những đứa trẻ ăn mặc như cái bánh trưng vui vẻ chạy trên đường, đâu đó vang lên tiếng pháo nổ "đùng đoàng", có mấy người ngồi xổm trước cửa nhà đắp người tuyết, chờ bữa cơm đoàn viên cuối năm.
Khi đi qua một giao lộ, ba bốn người ăn mày như ong vỡ tổ chạy lại gần bắt lấy tay y.
"Tiên sinh, tiên sinh, năm mới đại cát đại lợi! Cho tôi chút tiền đi!"
"Thăng quan tiến chức! Tiên sinh! Cho tôi chút tiền đi! Thăng quan tiến chức!"
Tuyên Hoài Phong thấy bọn họ cùng chạy lại đây nên đã sớm bước nhanh hơn, nhưng cuối cùng vẫn dừng lại, lấy một mao tiền trong người ra cho đứa trẻ thoạt nhìn vô cùng gầy yếu.
Mấy người ăn mày bỗng nhiên nhao nhao: "Còn tôi? Còn tôi?"
"Có người phát tiền!"
Những người dân chạy nạn vốn cuộn mình bên mái hiên, chịu đựng cơn đói cùng cái lạnh của mùa đông hành hạ, nhìn thấy có người bố thí, đôi mắt bọn họ đều sáng lên, ùa tới như măng mọc sau mưa.
Tuyên Hoài Phong hoảng sợ.
Trên người y không dư nhiều tiền để bố thí như vậy, vội ôm chặt cặp sách trong tay, gia tăng tốc độ chạy thật nhanh về phía trước.
Trở lại đồng nghiệp hội quán, trên người đã thấm đẫm mồ hôi. Tuyên Hoài Phong thở phào một hơi, sải bước qua cánh cửa cũ kỹ đã trũng xuống từ lâu, đem khăn quàng dài màu trắng trên cổ cởi xuống, sửa sang lại cổ áo mới chậm rãi bước vào.
Anh chàng phục vụ ở hội quán đang bưng nước ấm tới, thấy Tuyên Hoài Phong liền dừng lại, nhìn y cười nói: "Tuyên tiên sinh, là ngài sao? Đi như thế nào mà cả người toàn là mồ hôi như vậy? Tôi có chút nước ấm, để tôi vò khăn cho ngài rửa mặt."
Lấy chiếc khăn mặt trắng bắt trên vai xuống, nhúng nhè nhẹ trong nước ấm: "Khăn mặt mới, sạch sẽ."
Tuyên Hoài Phong nói một tiếng cảm ơn, tiếp nhận khăn mặt.
"Không phải đi, là chạy." Y dùng khăn mặt nóng ấm nhẹ nhàng lau mặt, động tác tao nhã, đẹp không sao kể xiết, khuôn mặt trẻ trung bởi vì mới chạy một mạch nên thoáng ửng hồng, có chút ngượng ngùng giải thích: "Trên đường trở về có cho đứa bé ăn mày một mao tiền, kết quả bị một đám người vây quanh."
Anh chàng phục vụ vừa nghe vậy liền nói: "Trời ạ, ngài không nên cho như vậy! Đầu năm nay, ăn mày đầy đường, cho một người sẽ có một trăm người khác chạy lại, có nhiều tiền hơn nữa cũng không đủ cho bọn họ đâu."
"Có một đứa bé nhìn rất đáng thương."
"Những người ngoài đó, ai lại không đáng thương?" Anh chàng phục vụ liếc mắt thầm đánh giá Tuyên Hoài Phong, thành thật nói: "Tuyên tiên sinh, tôi là người thô kệch nên không dám nói nhiều, nói sai ngài đừng trách. Ngài cái gì cũng tốt, chỉ là tuổi còn rất trẻ, quá tốt bụng, hôm nay ngài giúp học sinh này mua bút, ngày mai bố thí cho ăn mày, tôi nghĩ ngài vẫn nên quan tâm tới chính mình đi, có tiền thì cũng nên chăm lo cho việc ăn ở của mình…"
"À, đúng rồi." Tuyên Hoài Phong đưa tay vào trong ngực áo: "Hôm nay trường cấp lương, đây là tiền nhà tháng này và tháng sau."
"Không không! Không phải tôi đòi ngài tiền thuê nhà đâu!" Anh chàng phục vụ xấu hổ xua tay.
"Cậu muốn tự mình cầm lấy hay để tôi ép mới chịu?"
Tuyên Hoài Phong lấy phong tiền ra, bên trong là tiền lương trường học mới phát.
Y không phải giáo viên có thâm niên, lương bổng cũng không cao. Tiền lương một tháng cộng với việc dạy bù đêm ba mươi, còn thêm phí mừng năm mới ít ỏi chỉ có hai mươi ba đồng.
Nhưng được như vậy cũng đã là không tồi.
Hiện tại cả nước chìm trong loạn lạc, dường như tất cả mọi người đều đắm chìm trong sự thay đổi mơ hồ, đến cả chính phủ cũng thay đổi xoành xoạch.
Mới lúc trước còn đề xướng phải học tập thành tựu khoa học của ngoại quốc, coi trọng giáo dục. Hiện tại, bộ trưởng bộ giáo dục mới lên chức thì toán học lại không được coi trọng, quốc học trở nên thịnh hành.
Mấy hôm trước, giáo vụ của trường lộ ý muốn cho vài vị giáo sư toán học thôi việc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!