"Tiêu Nguyệt, cái này xem như là chút nhân từ cuối cùng của ngươi đối với hắn sao?"
Tiêu Nguyệt vẻ mặt hơi cứng lại, nhìn nàng, tựa hồ muốn nhìn thấu nàng, trên thế gian này chỉ sợ cũng chỉ có một mình nàng mới dám dùng loại ngữ khí này nói chuyện với hắn.
"Ngày mai ta đi cùng ngươi…" Tiêu Nguyệt sắc mặt lạnh lùng, giọng nói lộ chút hàn ý. "Như thế nào? Không tin ta sao? Sợ ta không ra tay được?" Nguyễn Miên Miên châm biếm, Tiêu Nguyệt từ trước đến giờ là một quân vương mắc bệnh tự phụ mà lại quá đa nghi.
"Không có gì là không tin, nàng không thể không cứu Dung Triệt." Hắn tự tin nói "Chỉ có điều…ta càng muốn xem quyết tâm của nàng bao nhiêu thôi."
Miên Miên không nói gì, chỉ như có như không chơi đùa chiếc nhẫn, tâm tư của Tiêu Nguyệt nàng thế nào không biết rõ, hắn chính là muốn tận mắt thấy Tiêu Trì ngã xuống mới an tâm.
Tiêu Nguyệt lấy chiếc nhẫn trong tay nàng, nâng tay trái nàng lên, rất tự nhiên đeo vào ngón áp út của nàng, vừa vặn phù hợp.
Miên Miên hốt hoảng, động tác này dường như chiếc nhẫn không phải chỉ đeo vào tay nàng mà như trói cả người nàng.
Tiêu Nguyệt nghiêng người, tay ôm eo nàng, đem nàng dán vào người mình như tình nhân lâu ngày không gặp, bên tai nàng thì thầm "Miên nhi.. nàng chưa từng giết người, ngày mai xem nàng thế nào."
Miên Miên đẩy hắn ra, nhìn nét tươi cười trên mặt hắn tựa như đóa Hồng Liên kinh diễm mang theo chút tà khí mà lại hơi ngây ngô, phảng phất ngữ khí ôn nhu mà lời nói lại tàn nhẫn "Giết hắn."
Nàng không hiểu, Tiêu Nguyệt hiện tại vui buồn thất thường, một khắc đối với nàng hung bạo, lúc sau lại ôn nhu dịu dàng, nàng không biết bước tiếp theo hắn định làm gì, chỉ là thấy mặt hắn có chút ý cười hình như là có tin tức gì tốt lành.
Mà tin tốt của hắn đối với nàng mà nói, khả năng chính là tin xấu rồi, hoặc là sấm giữa trời quang.
Miên Miên bắt đầu hoảng sợ, Dung Triệt đã không để ý đến nàng, có phải hắn đã làm gì Dung Triệt rồi?
"Như thế nào, choáng váng sao?" Tiêu Nguyệt nâng cằm nàng lên, khiến nàng đối mặt với mình, vừa rồi nàng thần sắc phức tạp, lại đang nghĩ đến Dung Triệt sao?
Hạ Lan Miên Miên, tình yêu mà nàng mong muốn đến cuối cùng nhất định sẽ bị ta tự tay hủy diệt.
Miên Miên nhíu mày, vẻ mặt lạnh nhạt, hắn luôn yêu thích phương thức từ trên cao nhìn nàng, nắm lấy cằm nàng buộc nàng nhìn lên hắn.
Tiêu Nguyệt khóe miệng nổi lên nụ cười tà ác, tư thế này hắn mới cảm thấy nữ nhân này tương đối dễ dàng khống chế.
Dùng tốc độ nhanh chóng nghiêng người tại môi nàng hôn nhẹ như cánh chuồn chuồn lướt.
Miên Miên run sợ, vừa kịp phản ứng thì Tiêu Nguyệt đã buông ra. Hắn tươi cười như một hài tử, không có khí phách ngang ngược thô bạo, ngược lại tràn đầy tính trẻ con
Kỳ thật Tiêu Nguyệt như thế giống như nam hài mới lớn, chỉ là, phía sau dáng vẻ tươi cười của hắn ẩn chứa đầy nguy hiểm, rất đáng sợ.
"Đêm nay cho ta nghỉ ở phòng khác, đỡ cho ngươi phải ngủ trên mặt đất, ta ngủ cùng giấc mơ bé nhỏ…" Miên Miên nói.
"Thế nào, đau lòng vì ta ngủ trên mặt đất sao? Không sao, hai ta ngủ chung giường cũng được lắm a." Lời hắn tràn ngập mờ ám, nội tâm Miên Miên càng thêm bất an, vì cái gì làm cho tâm tình của hắn tốt như vậy? Lại có hứng thứ trêu chọc nàng!
Nàng lườm hắn, ôm giấc mơ bé nhỏ ra ngoài.
Tiêu Nguyệt thấy tính cách nàng chính là có ba phần màu sắc liền mở phường nhuộm (tương đương câu được 1 tấc lấn 1 thước) cũng không ngăn cản, phân phó hạ nhân an bài cho nàng một gian phòng, ngay sát phòng hắn, khiến cho Miên Miên như thế nào cũng không thoát khỏi móng vuốt sói của hắn.
Miên Miên ôm giấc mơ bé nhỏ vào phòng, sau đó bắt đầu ăn tối, nàng chính là tránh trong phòng, kiên quyết không muốn cùng Tiêu Nguyệt dùng bữa.
Miệng giấc mơ bé nhỏ phình lên thật kỳ quái, ngay cả đùi gà cũng không thèm ăn.
"Giấc mơ bé nhỏ, ngươi có nhầm lẫn không vậy, hay tại vài ngày không thấy tỷ tỷ ta nên khó chịu tuyệt thực..? Đây không phải tính cách của ngươi a."
Giấc mơ bé nhỏ liếc mắt khinh bỉ nàng
"Đùi gà nè, đùi gà lớn nè, ngươi thật không muốn ăn sao?" Miên Miên cầm đùi gà đung đưa trước mặt nó, rõ ràng mắt nó rất bình tĩnh liếc nhìn, xong nhảy xuống đất lăn lộn chơi đùa.
Miên Miên bất đắc dĩ tự mình ăn tối, sau đó đem nó đi tắm rữa.
Con thỏ lăn trên đất lông bám đầy cát bụi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!