Sau khi Đông Phương Triệt rời đi, Vân Nguyên nhanh chóng lấy giấy bút ra viết lại một cái hưu thư mới, nàng không tin là không bỏ được hắn. Ngay lúc đó tiểu Tuyết đi vào.
"Tiểu thư, người đừng viết nữa, mất công"
"Sao vậy?"
"Việc hưu thê của hoàng thất không dễ như thứ dân bình thường đâu, nhất là hôn nhân do hoàng thượng ban hôn nữa"
"Là như vậy sao?"
"Vâng, người nên từ bỏ đi"
"Thôi ngươi nghỉ ngơi đi, ta mệt rồi"
"Vâng, muội ở ngay bên cạnh, có gì cứ gọi"
"Được rồi, muội đi đi"
"Vâng,…" nói xong tiểu Tuyết liền quay ra tiện tay đóng cửa.
"Là như vậy sao? Không cách hắn ra được sao, thật sự mình sợ người trong hoàng thất lắm, mình cũng sợ tình yêu dành cho quý tộc nữa, trong hoàng thất không có tình yêu, chỉ có lợi ích thôi. Mình sợ" Nàng suy nghỉ mãi, chỉ là nàng sợ thôi mà, nhưng sao nàng vẫn cảm thấy không thoải mái. Tại sao vậy? Nàng lên giường nằm, chẳng hiểu sao nàng chìm luôn vào giấc ngủ.
"Nguyên nhi, dậy ăn cơm với ta nào…"
"…" Vẫn không có ai đáp lời, chính xác là người trên giường vẫn không có nhúc nhích.
"Nguyên nhi, nàng sao vậy, tỉnh, Nguyên nhi, bổn vương ra lệnh cho nàng tỉnh." Hắn có gọi thế nào nàng vẫn cứ mê mang, chẳng đáp lời. Hắn liền sờ tráng nàng, thật là nóng.
"Người đâu, người đâu"
"Dạ, Vương gia"
"Lập tức vào cung gọi ngự y, nhanh lên, đi gấp cho ta"
"vâng"
Sau khi tên sai vặt lui ra, Đông Phương Triệt đem ánh mắt dán lên người nào đó. "mới lúc sáng nàng còn khỏe lắm mà, tại sao bây giờ lại nằm mê man thế này?" Một lúc sau, ngự y cũng đến.
"Vương gia, ngự y đến rồi"
"Khấu…"
"Miễn, mau xem mạch cho vương phi ngay đi"
"vâng, tạ vương gia" sau đó ngự y liền xem mạch cho Vân Nguyên.
"sao rồi?"
"Bẩm vương gia, vương phi do mệt mỏi quá độ cộng thêm lo lắng suy nghỉ nên mới bị sốt, thần đã kê đơn đây, chỉ cần uống thuốc sau hơn một canh giờ sẽ bớt, uống hết thuốc sẽ khỏi."
"Được rồi, lui ra đi"
"Vi thần cáo lui"
Mệt mỏi quá độ? Lo lắng? suy nghỉ? Lúc hắn rời đi nàng vẫn khỏe, sao chỉ từ sáng đến trưng nàng liền đổ bệnh, hắn ra ngoài định uống ngụm nước trà thì thấy hưu thư đang viết dở của nàng. Hắn đã hiểu, chỉ là nàng còn viết dở sao? Sao nàng không viết luôn? Nhưng dù thế nào thì nàng đã làm vợ hắn, suốt đời cũng làm vợ hắn. Hưu thư này, hắn sẽ không cho nàng cơ hội viết nữa.
Nàng tỉnh hắn phải nói chuyện rõ ràng với nàng mới được.
Một lúc sau, nô tì bưng vào một chén thuốc đen xì, hắn cầm lấy đút cho nàng, nhưng thuốc cứ chảy ra. Hắn luống cuống tay chân không biết làm thế nào, từ trước đến nay hắn có phải hầu hạ chăm sóc ai đâu mà biết. Cuối cùng cũng nghỉ ra một chiêu, hắn ngậm một nữa chén thuốc vào sau đó đưa miệng mình đến bên miệng nàng rồi áp môi vào truyền thuốc qua cho nàng, có điều sau khi truyền hết thuốc hắn luyến tiếc rời đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!