Cả người Phật Tịch ngây dại, chột dạ nhắm mắt lại.
[Tiêu rồi.]
[Sao bị phát hiện nhanh như thế?]
Nàng mở to mắt, sợ hãi xoay người, cúi đầu xuống: "Vương, vương gia."
Bắc Minh Thần nhìn nữ tử trước mặt, hừ lạnh một tiếng.
Phật Tịch lấy lòng nói: "Vương gia, chẳng phải ngài nói không ra ngoài à?"
Bắc Minh Thần lạnh lẽo nhìn qua.
Phật Tịch cười gượng mấy tiếng: "Xem như ta không nói đi."
[Nếu ánh mắt có thể g.i.ế. c người thì ta đã thủng trăm ngàn lỗ từ lâu rồi.]
"Vương gia, tỷ tỷ."
Phật Tịch lúng túng đưa tay che mặt, nàng đã cảm giác được mặt đau rồi.
[Bị vả mặt vội vàng không kịp chuẩn bị.]
[Đợi lát nữa chính là hiện trường lật xe cỡ lớn.]
Ninh Nhàn Uyển đi đến bên cạnh Bắc Minh Thần, giọng nói dịu dàng dễ nghe: "Vương gia..."
Bắc Minh Thần khẽ đáp lời.
Phật Tịch chậm rãi lùi ra sau, ý muốn làm người vô hình.
[Không nhìn thấy ta, không nhìn thấy ta.]
Ninh Nhàn Uyển không buông tha Phật Tịch, mỉm cười nhìn nàng: "Vương gia và tỷ tỷ đang nói gì đó?"
Phật Tịch dừng bước, cười lịch sự: "Đang nói chuyện..."
Bắc Minh Thần đã quen với giọng điệu không khiến người ta tức c.h.ế. t không thôi.
Nàng nhìn thấy sắc mặt khó chịu của Ninh Nhàn Uyển, lạnh lùng nói: "Chuyện nhà..."
Vẻ mặt Ninh Nhàn Uyển giống như bảng pha màu, thay đổi đủ sắc nhưng đều là màu u ám.
[Bắc Minh Thần hay lắm.]
[Quá tuyệt.]
[Giơ tay tát một cái.]
[Đây chính là cái gọi là ý muốn g.i.ế. c người.]
Phật Tịch dương dương đắc ý, nếu không phải tình cảnh lúc này không thích hợp, nàng rất muốn ngửa mặt lên trời cười to.
[Ta nghĩ đến chuyện lãng mạn nhất chính là nhìn người ngươi bị tức chết.]
[Vương gia, là Uyển Nhi làm phiền ngài và tỷ tỷ à?"
Phật Tịch mím môi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!