Tiếc là lúc Đức Phi nương nương đuổi theo đến nơi thì không còn biết được Mặc Diệp mang Viên Bảo đi đâu rồi.
Nhũ mẫu nhìn trời tối đen như mực bèn nhắc nhở Đức Phi rằng cửa cung sắp phải đóng rồi, bà ta không cam tâm nên đưa một đoàn cung nhân rời đi.
Trước khi đi còn dặn dò Như Mặc và Như Ngọc phải điều tra ra thân phận của hài tử kia.
Vân Quán Ninh bị đưa về Thanh Ảnh Viện.
Nàng không có ngất xỉu, nha hoàn đặt nàng nằm lên giường xong thì lui ra ngoài.
Nàng ngọ nguậy đi xuống đất, chật vật lắm mới lấy được thuốc mỡ ra để bôi lên người.
Nhưng mà bị thương ở mông, tự bôi thuốc cũng thật bất tiện!
Bỗng nhiên có người đẩy cửa vào, Vân Quán Ninh còn tưởng là Viên Bảo về, đang định lên tiếng ngăn lại thì nghe thấy giọng nói trầm thấp của Mặc Diệp vang lên: "Là bổn vương."
Lúc này nàng mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, kéo chăn đắp lên người.
"Vương gia tới làm gì vậy? Để chế giễu ta?"
Giọng điệu Vân Quán Ninh chẳng hề khách khí.
"Vân Quán Ninh, ngươi hà tất phải chanh chua cay nghiệt với bổn vương như thế?"
Mặc Diệp nhíu mày.
Dưới ánh nến hắn nhìn thấy sắc mặt khó chịu của Vân Quán Ninh, bèn đặt lọ thuốc mỡ đang cầm trong tay thật mạnh xuống giường nàng: "Nếu đã như vậy, có lẽ là do bổn vương tự mình đa tình rồi!"
Hắn có lòng tốt mang thuốc đến cho nàng ư?
Ánh mắt Vân Quán Ninh chợt dao động, giọng điệu cũng ôn hoà hơn chút, nàng lảng sang chuyện khác: "Viên Bảo đâu?"
"Nó đói bụng nên bổn vương sai phòng bếp nấu bữa tối dựa theo khẩu vị của nó, lát nữa Như Ngọc sẽ cho nó dùng bữa ở phòng ăn."
Nghe vậy, trong lòng Vân Quán Ninh hơi cảm thấy áy náy.
Muộn thế này rồi, chắc Viên Bảo sẽ đói lắm!
Thấy nàng trầm ngâm không nói gì, Mặc Diệp bèn cầm thuốc mỡ đi đến: "Vết thương của ngươi sao rồi? Có tự bôi thuốc được không?"
Bôi thì nàng cũng bôi rồi, cơ mà có một số chỗ bị thương rất là bất tiện để bôi thuốc lên nha.
Nhìn thấy thuốc mỡ Mặc Diệp cầm trong tay, nàng mới phát hiện ra là thuốc của Thái Y Viện, chắc chắn hiệu quả sẽ tốt hơn nhiều.
Nếu như nàng bị thương thì làm gì có ai chăm sóc cho Viên Bảo.
Hơn nữa chỉ là bôi thuốc thôi mà, đâu phải bị mất một miếng thịt! Vân Quán Ninh lấy hết dũng khí nhìn Mặc Diệp, nói: "Ta, ta không tiện tự bôi thuốc, ngươi bôi giúp ta đi."
Mặc Diệp sững người, còn tưởng mình nghe nhầm.
"Ta nói, ngươi bôi thuốc giúp ta."
Vân Quán Ninh nhìn hắn, lặp lại lời nói một cách nghiêm túc.
Chắc là do nhìn thấy vẻ mặt sửng sốt của hắn mà Vân Quán Ninh hơi đỏ mặt, ánh mắt cũng có phần ngượng ngùng né tránh: "Dù sao ta cũng được gả cho ngươi rồi, không phải ngươi xấu hổ không dám làm chứ?"
Nàng khẽ than thở, cố tình đả kích hắn.
"Ai, ai nói bổn vương không dám?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!