Vân Quán Ninh nhanh chóng được đưa lên một chiếc ghế dài, nhũ mẫu không nói hai lời đã đánh, một trượng hạ xuống khiến nàng đau đến đổ đầy mồ hôi!
"Bang bang" đánh năm sáu trượng thì Mặc Diệp được Như Ngọc dìu ra xem.
Hắn nhìn thấy Vân Quán Ninh đổ đầy mồ hôi, sắc mặt trắng bệnh thì cảm thấy có chút không đành lòng.
Đang định mở miệng nhưng lại nghe thấy Đức Phi hung dữ nói: "Vân Quán Ninh, bổn cung đã nhịn ngươi rất lâu rồi! Những năm này ngươi làm ra bao nhiêu chuyện xấu xa trong lòng ngươi đều biết rõ!"
"Nếu như không có ngươi thì Tự Tuyết sao lại gả cho Doanh Vương!"
Chỉ cần nghĩ đến hiện giờ trong mấy vị Vương gia thì Mặc Hồi Phong là người mạnh nhất!
Đức Phi nghiến răng căm hận!
Tần Tự Tuyết đã gả cho Mặc Hồi Phong được bốn năm nhưng chỉ sinh được hai nữ nhi.
Tương Phủ đối với Doanh Vương là một đắc lực to lớn, vài vị Vương gia ở trong triều đều không dám lớn tiếng nói chuyện với Mặc Hồi Phong!
Mặc Hồi Phong là do hoàng hậu sinh ra.
Hoàng hậu cả ngày khoe khoang trước mặt đám phi tần tôn nữ bà ta ngoan ngoãn, các phi tần còn lại chỉ có thể ghen tị!
Lại nhìn Vân Quán Ninh.
Mặc dù gả cho Mặc Diệp bằng thủ đoạn xấu xa nhưng bốn năm nay đừng nói là sinh ra một tiểu tử mập mạp mà đến cả cọng lông gà bà ta còn chưa thấy được… Việc này sao không khiến trong lòng Đức Phi tức giận được cơ chứ?
"Ngươi cũng biết vì chuyện xấu ngươi làm bốn năm trước mà Phi Phi đến bây giờ vẫn không dám gặp người khác!"
Đức Phi tức giận đến mức hai mắt đỏ bừng, cả người run lên: "Nếu như không phải là thái hậu bảo vệ ngươi thì bổn cung sớm đã lột da ngươi ra! Làm sao có thể dễ dàng khoan nhượng cho ngươi gả vào Minh Vương Phủ!"
"Ngươi cũng biết Ưng Quốc công đã gặp bổn cung, ông ấy nói ngươi phải đền tội cho những việc xấu xa ngươi gây ra."
"Cho dù bổn cung giết ngươi thì ông ấy cũng sẽ không nói lời nào!"
Khi nghe đến đây thì trái tim Vân Quán Ninh dần trở nên lạnh lẽo.
Nàng vốn cho rằng bốn năm nay Phủ Ưng Quốc công yên tĩnh như vậy là đã phái người đến xem nàng.
Chỉ là Mặc Diệp không được phép đến thăm, vì vậy nàng không có gặp mặt người của Phủ Ưng Quốc công.
Nhưng bây giờ nghe được Đức Phi nói những lời này thì nàng mới hiểu.
Hóa ra nàng đối với Phủ Ưng Quốc công chỉ là một con cờ có cũng được mà không có cũng được.
Vì để leo lên chức vị cao mà Phủ Ưng Quốc công hoàn toàn không quan tâm nàng!
"Ngươi cười cái gì?"
Đức Phi trừng mắt nhìn nàng.
Bị đánh thảm như vậy mà nàng cư nhiên còn có thể cười?
Mặc Diệp chăm chú nhìn Vân Quán Ninh, đại khái đoán được sao nàng lại cười lạnh như vậy.
Cười cái gì?
Nàng cảm thấy không đáng thay nguyên thân!
Vân Quán Ninh lắc đầu, cố gắng chịu đau, đứt quãng nói: "Nhi tức chỉ là đang cười thì ra, thì ra nhi tức vẫn không hề hay biết gì."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!