Bọn họ là cô nhi góa phụ, những đám người kia rõ ràng đến đây để lấy mạng họ mà!
Con ngươi của Vân Quán Ninh co rút lại, Mặc Diệp đã đưa tay ra để bảo vệ, để nàng ở phía sau lưng hắn.
Hắc y nhân nhìn qua lớp giấy trên cửa sổ, nghe thấy tiếng thở đều và dài của Vân Quán Ninh, hắn ta nghĩ rằng Vân Quán Ninh cũng đã ngủ say.
Hắn ta nhẹ nhàng mở cửa.
Lúc này, Vân Quán Ninh đã chạm vào đầu giường trong bóng tối, bảo vệ Viên Bảo ở trên giường.
Ngay khi hắc y nhân mở cửa, Mặc Diệp đã nhanh chóng phóng tới.
Trong nháy mắt, hai người giao chiến với nhau!
Vì sợ đánh thức Viên Bảo, Mặc Diệp nhảy ra ngoài, hắc y nhân cũng đã bị dẫn ra ngoài.
Mặc Diệp tay không, còn hắc y nhân lại cầm vũ khí.
Khi hắc y nhân nhìn thấy người đang đánh nhau với mình là Mặc Diệp, trong mắt hắn ta lóe lên một tia kinh ngạc.
Hắn ta che bằng một tấm vải đen và không thể nhìn rõ mặt, nhưng hắn ta nhanh chóng rơi vào thế yếu.
Sợ nếu tiếp tục chiến đấu, sẽ thu hút các người hầu đến vương phủ.
Hắc y nhân không muốn tiếp tục đánh nhau nữa nên quay lưng rời đi.
Làm sao Mặc Diệp lại có thể để hắn ta rời đi một cách dễ dàng như vậy được? Hắn vươn tay muốn nắm lấy cánh tay của hắc y nhân, nào ngờ hắc y nhân đó lách một cái, xoay người lao thẳng vào phòng!
Vân Quán Ninh và Viên Bảo không có vũ khí trong tay...! Ánh mắt Mặc Diệp ánh lên vẻ lạnh lùng, lập tức chặn trước mặt.
Con dao trong tay của người áo đen mạnh mẽ đâm vào vai Mặc Diệp! Máu lập tức thấm ướt bộ y phục của hắn.
Hắn nhanh chóng bị tê liệt, "ầm" một tiếng rồi ngã xuống đất, lúc này đã có những giọng nói khác truyền đến: "Vương gia!"
Nhân cơ hội này, hắc y nhân ném bom khói và chạy trốn khỏi Thanh Ảnh viện trong tích tắc.
Như Mặc ở lại chăm sóc Mặc Diệp còn Như Ngọc lập tức đuổi theo.
Trong phòng, Vân Quán Ninh ôm chặt Viên Bảo đang ngủ, khi nghe thấy tiếng "Vương gia" của Như Mặc, nàng biết rằng có lẽ Mặc Diệp đã bị thương rồi.
Nàng đang đấu tranh tư tưởng ở trong lòng.
Sau cùng, nàng vẫn đặt Viên Bảo xuống, đốt đèn rồi bước ra ngoài.
Như Mặc đã dìu Mặc Diệp vào trong, hắn đang trong tình trạng hôn mê bất tỉnh.
"Vương phi, phiền người rửa sạch vết thương cho Vương gia, để thuộc hạ đi mời thái y!"
"Được."
Vết thương không nông, máu lại chảy nhiều, có thể nhìn thấy xương.
Nếu hắc y nhân đó mạnh tay hơn chút nữa thì e rằng sẽ trực tiếp chặt đứt toàn bộ cánh tay của Mặc Diệp!
Nguyên nhân khiến hắn bất tỉnh là do vết thương bị dao đâm có tẩm thuốc độc.
Mặc Diệp đã bị trúng độc rồi!
Nếu đổi lại là một nữ tử bình thường, sợ rằng nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu này chắc sẽ rất sợ hãi và ngất xỉu ngay tại chỗ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!