Mặc Phi Phi vốn không tin lời nói của Vân Quán Ninh, cho rằng nàng cố ý vu oan cho Tần Tự Tuyết.
Không thể chịu nổi việc Mặc Diệp lại tin lời nói của nàng.
Hơn nữa, Du Nhị mang lời nói của Tần Tự Tuyết đêm đó, nói lại y nguyên như vậy.
Tình tiết của đêm hôm đấy, tất cả đều phù hợp, Mặc Phi Phi càng hoang mang lo sợ.
Nàng ta không muốn tin lời của Vân Quán Ninh, cũng không muốn tin lời của Du Nhị.
Nhưng trong lòng, cũng gần như tin rồi.
Nàng ta đã hận Vân Quán Ninh bốn năm rồi, đột nhiên trong lúc đó phải hòa giải với nàng ta, Mặc Phi Phi vì thể diện nên cũng không tiện nói.
Vì thế, chuyện này cũng tạm thời gác lại.
Mặc Diệp lưu lại có lời muốn nói với Mặc Phi Phi, để Vân Quán Ninh quay trở lại vương phủ trước, mang theo Du Nhị cùng đi.
Tuy nhiên, sự tin tưởng Mặc Diệp trong lòng Vân Quán Ninh chỉ có năm mươi phần trăm.
Nhưng lúc này người có thể giúp nàng và Mặc Phi Phi bắt tay hòa giải với nhau, cũng chỉ có mình hắn.
Vì vậy, nàng chỉ có thể rời cung.
Về đến vương phủ, Như Ngọc nhìn Du Nhị đang run lên bần bật: "Vương Phi, nên xử trí hắn ta như thế nào?"
Du Nhị run lẩy bẩy nhìn nàng: "Minh Vương phi, tiểu nhân đã thành thật khai báo sự việc rồi."
"Người, người có thể, có thể thả tiểu nhân đi được không?"
"Để ngươi đi?"
Vân Quán Ninh cười chế nhạo, nhìn Du Nhị đầy khinh bỉ: "Ngươi đang nghĩ gì vậy? Mấy chuyện không tưởng?"
Hắn ta đã phạm phải chuyện lớn như vậy, còn muốn có thể bình an trở về?
"Vậy người, vậy người muốn làm gì tiểu nhân?"
Khuôn mặt Du Nhị khóc lóc thảm thương, oan ức nói: "Không phải tiểu nhân đều nghe theo sự dặn dò của người hay sao, thành thật nói ra hết tất cả?!"
"Nhưng Cửu công chúa vẫn không tha thứ cho ta, không tin tưởng lời nói của ta."
Khuôn mặt của nàng vô tội.
Du Nhị: "…"
Cửu công chúa không tha lỗi cho nàng, có liên quan gì đến hắn ta?
"Vậy nên, trước tiên ngươi cứ ở lại vương phủ đi."
Cái gọi là "Ở vương phủ", chính là nhốt Du Nhị vào căn phòng gỗ tối tăm.
Mỗi ngày chỉ cho ăn một lần, chuyện sống chết sau này còn chưa biết.
Nhưng hôm nay, sau khi nhốt Du Nhị vào căn phòng gỗ, chút lòng từ bi hiếm có của Vân Quán Ninh.
"Cho hắn ta ăn chút gì đó ngon đi, bồi bổ cơ thể."
Du Nhị cảm động đến rơi nước mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!