Chương 42: Hắn Vậy Mà Lại Tin Tưởng Nàng

Nàng thế nhưng còn dẫn theo người?

Ánh mắt Mặc Phi Phi ngờ vực quét nàng một cái.

Bởi vì có Mặc Diệp ở đây, nàng ta cũng không thể tiếp tục xông vào lăng nhục Vân Quán Ninh được nữa, chỉ có thể nhíu mày nhìn ra phía ngoài cửa.

Chẳng mấy chốc, Như Ngọc đã dẫn Du Nhị bị trói vào.

Nếu chỉ có một mình Vân Quán Ninh muốn dẫn một người sống sờ sờ to lớn như Du Nhị…

Kỳ thực việc dẫn một kẻ bị trói gô cổ vào cung quả thực có chút khó làm.

Nhưng may mà có Mặc Diệp âm thầm đưa người vào vị ương cung.

Sau khi nhìn rõ tướng mạo của Du Nhị, sắc mặt Mặc Phi Phi lập tức trắng nhợt!

Nàng ta rõ ràng là nhớ lại cái đêm đáng sợ bốn năm trước.

Dáng vẻ dữ tợn của Du Nhị đã hằn in trong tâm trí nàng ta suốt bốn năm qua, Mặc Phi Phi vô thức rùng mình.

Tiếp đó, nàng ta hoảng loạn đứng dậy, núp sau lưng Mặc Diệp.

Nhìn bộ dạng đó, thực sự là bị dọa đến hoảng sợ.

Khó trách lại oán hận Vân Quán Ninh như thế!

Mấy ngày nay nàng ta đều quá đáng với nàng, trong nháy mắt Vân Quán Ninh không so đo với nàng ta nữa mà ngược lại là có chút đau lòng nhìn nàng ta.

"Vân Quán Ninh ngươi muốn làm cái gì? Ngươi dẫn người này vào cung muốn làm cái gì? Chẳng lẽ, bốn năm trước chưa thể hại được bổn công chúa cho nên hôm nay ngươi lại muốn mưu hại ta nữa sao?"

Mặc Phi Phi tránh sau lưng Mặc Diệp lạnh run.

Nàng xông ra ngoài cửa hô lên: "Người đâu! Mau tới đây!"

"Các ngươi đều chết hết rồi chắc? Còn không mau ném tên tạp chủng này ra, loạn côn đánh chết?!"

Du Nhị cũng bị dọa không nhẹ.

Hôm nay, vừa thấy ánh mặt trời đã bị Như Ngọc đánh cho một chưởng hôn mê.

Vừa tỉnh lại, người đã xuất hiện ở vị ương cung, cửu công chúa thét chói tai muốn loạn côn đánh chết hắn ta… Du Nhị bị dọa đến suýt nữa đái ra quần, cuống quýt xin tha.

"Phi Phi, đừng sợ, có bổn vương ở đây."

Mặc Diệp vội vàng trấn an Mặc Phi Phi: "Chuyện của bốn năm trước còn có ẩn tình khác."

"Nếu muội đã nhận ra hắn vậy thì nghe hắn ta thành thật khai báo chuyện bốn năm trước đi."

Có hắn ở đây Mặc Phi Phi miễn cưỡng tỉnh táo lại.

Chỉ là, nàng ta còn đang run rẩy.

Vân Quán Ninh bước lên phía trước, vừa muốn đưa tay ra vỗ vỗ vai nàng ta, nào biết Mặc Phi Phi như bị điện giật, vô thức rút tay về, ánh mắt cảnh giác nhìn nàng chằm chằm: "Ngươi muốn làm gì?!"

Sợ là, chuyện bốn năm trước thực sự đã gây tổn thương quá lớn cho tâm hồn nàng ta.

Vân Quán Ninh vừa áy náy lại đau lòng.

"Cửu công chúa, tính toán ngu xuẩn bốn năm trước quả thực là ta không tốt! Ta xin lỗi ngươi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!