Cái tính tình gắt gỏng này không khác gì Mặc Diệp…
Nhưng, bây giờ Mặc Diệp đã đỡ hơn, ngược lại nhìn Mặc Phi Phi lại giống với tính tình của Mặc Hồi Phong.
Vân Quán Ninh bất đắc dĩ lắc đầu: "Cửu công chúa, ngươi không thể nghe hết lời ta nói sao?"
"Bổn Công Chúa không có chuyện gì để nói với ngươi.
Vân Quán Ninh, bốn năm trước Bổn Công Chúa đã thề, nếu gặp lại ngươi, nhất định sẽ băm ngươi thành vạn đoạn."
Mặc Phi Phi hung dữ nhìn chằm chằm nàng, tức giận đến mức nổi cả gân xanh trên trán.
Thấy nàng ta tức giận, sợ tức giận hại thân thể của nàng ta, Mạt Lị vội vàng nói đỡ cho Vân Quán Ninh: "Công chúa đừng tức giận! Vừa rồi người bị tức giận quá độ, là Minh Vương Phi đã cứu người ạ."
"Là nàng làm ta tức giận đến bất tỉnh."
Ánh mắt Mặc Phi Phi sắc bén, quát Mạt Lị: "Cái loại ăn cây táo rào cây sung, vả miệng!"
Mạt Lị tủi thân cúi đầu xuống, bắt đầu vả miệng.
Vân Quán Ninh nhìn không được.
"Cửu công chúa."
Nàng nhíu mày: "Ngươi có gì thì cứ nhằm vào ta, cũng không cần làm khó Mạt Lị.
Vừa rồi lúc ngươi bất tỉnh, mấy tỳ nữ của người rất lo lắng."
Không ngờ nàng sẽ nói đỡ cho mình, Mạt Lị kinh ngạc nhìn nàng một cái.
Nhưng động tác trên tay vẫn không ngừng, vẫn từng cái từng cái tát vang dội.
"Bổn Công Chúa dạy bảo tỳ nữ, có liên quan gì đến người? Ngươi bớt lo chuyện của người khác đi!"
Ánh mắt của Mặc Phi Phi giống như muốn ăn thịt người vậy: "Vân Quán Ninh, nếu ngươi biết điều thì tốt nhất lập tức cút ra ngoài.
Ngươi phải biết, Mạt Lị bị trừng phạt là do ngươi đấy."
"Cút!"
Thấy nếu nàng không đi thì Mặc Phi Phi cố ý muốn tiếp tục trừng phạt Mạt Lị…
Rơi vào đường cùng, Vân Quán Ninh chỉ có thể rời khỏi Vị Ương Cung.
Cuộc gặp gỡ hôm nay lại kết thúc trong thất bại.
Càng nghĩ, Vân Quán Ninh càng cảm thấy cứ như vậy cũng không phải là cách.
Mặc Phi Phi hận nàng, hận không thể giết chết nàng.
Vì vậy, nàng có đến mười lần thì sợ rằng kết quả cũng như vậy.
Xem ra, phải tìm giúp đỡ mới được, ít nhất có thể khiến Mặc Phi Phi bình tĩnh nghe nàng nói.
Vân Quán Ninh mang tâm sự nặng nề mà trở về vương phủ.
Vừa vào cửa thì đụng phải Mặc Diệp muốn đi ra ngoài.
"Bị mất hồn rồi à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!