Vân Quán Ninh giương mắt nhìn sang, chỉ thấy Mặc Diệp cả người mặc cẩm bào màu đen đang sải bước đi tới.
Toàn thân tỏa ra hơi thở xơ xác tiêu điều, sát ý trong mắt vẫn chưa trút bỏ hoàn toàn.
Vẻ mặt hắn u ám, liếc mắt đã có thể nhìn ra tâm trạng lúc này đang khó chịu.
Nàng không khỏi cau mày.
Nam nhân này, thường ngày cãi nhau với nàng cũng đã đành.
Lúc này chắc sẽ không mặc kệ thể diện của nàng, nhe nanh múa vuốt với nàng trước mặt Vân Đinh Lan chứ?
Như vậy, chắc nàng sẽ mất mặt lắm!
Thế là, Vân Quán Ninh vội vàng cười đáp: "Vương gia về rồi."
"Hôm nay nhị muội muội đến, mời chúng ta tháng sau về phủ Quốc công tham gia thọ yến của phụ thân."
Nàng tiến tới nghênh đón, chủ động kéo cánh tay Mặc Diệp, ngón tay thầm véo hắn một cái.
Mặc Diệp bỗng thấy đau ở eo, cơ thể khựng lại một chút.
Rất nhanh đã hiểu ý của nàng, hắn nở một nụ cười đầy miễn cưỡng đáp: "Vậy sao? Nếu đã như vậy thì nên quay về một chuyến."
Cảnh này lọt vào mắt của Vân Đinh Lan, vẻ mặt nàng ta thay đổi liên tục!
Xem ra tin đồn là thật, đồ tiện nhân Vân Quán Ninh này, quả nhiên là đã khác xưa!
Động tác nàng khoác tay Mặc Diệp rồi véo hắn, lọt vào trong mắt Vân Đinh Lan cũng biến thành cảnh khoe ân ái...!
Thậm chí, đối với chuyện về phủ Quốc công chúc thọ Vân Chấn Tung, Mặc Diệp cũng không từ chối, trái lại còn thuận theo lời của nàng nói quả thật nên về một chuyến.
Đây không phải là ngoan ngoãn phục tùng nàng sao?
Minh Vương này rốt cuộc là thế nào?
Vân Đinh Lan có bình tĩnh hơn nữa, lúc này cũng không nhịn được thay đổi vẻ mặt.
Liếc mắt thấy vẻ mặt thay đổi thất thường của nàng ta, Vân Quán Ninh cười khẩy trong lòng, nụ cười trên mặt lại càng tươi tắn hơn: "Chắc Vương gia mệt rồi? Thiếp thân xoa bóp vai cho chàng nhé."
Nghe giọng điệu dịu dàng này của nàng, Mặc Diệp chỉ cảm thấy muốn nổi hết da gà.
Xoa vai?
Chắc không phải nàng muốn tháo bả vai của hắn xuống luôn chứ?
Hắn vội cười xua tay: "Không cần đâu."
"Vương phi lo liệu nội vụ trong phủ mệt hơn bổn vương mới phải.
Vừa nói, hai người đã ngồi xuống.
Vân Đinh Lan ngẩng đầu nhìn sang, quả nhiên nhìn thấy Mặc Diệp đứng bên cạnh đang nhẹ nhàng xoa lưng cho Vân Quán Ninh...!
Quả thật nàng ta không dám tin vào mắt mình!
Ngài đường đường là Minh Vương!
Nếu bị đồ tiện nhân Vân Quán Ninh này hạ cổ độc, uy hiếp gì đó thì ngài hãy nháy mắt!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!