"Nhị muội muội, đã lâu không gặp, từ khi chia tay đến giờ vẫn khỏe chứ."
Vân Quán Ninh áp chế hận ý trong mắt, trên mặt vui vẻ ngồi xuống: "Mới vừa nghe nói là nhị muội muội đến đây, bổn Vương phi còn tưởng rằng, là ta nghe lầm."
Vân Đinh Lan vốn định trực tiếp nhập tọa.
Nhưng nghe nàng tự xưng "bổn Vương phi" ...!
Đây là lấy thân phận Minh Vương phi ra dọa nàng ta?!
"Coi trí nhớ của muội này, vậy mà lại quên mất tỷ tỷ sớm đã là Minh Vương phi cao quý, thật là đáng đánh đòn!"
Sắc mặt nàng ta hơi biến đổi, nhưng rất nhanh khôi phục như thường, điềm nhiên như không tiến lên hai bước, một mực cung kính hành lễ thỉnh an nàng: "Muội muội thỉnh an Vương phi."
Thấy thế, ánh mắt Vân Quán Ninh không khỏi lóe lên.
Quả nhiên đẳng cấp của Vân Đinh Lan này còn cao hơn cả Tân Tự Tuyết!
Nhớ lại cảnh đêm đó Tần Tự Tuyết đến vương phủ tốt xấu còn có thể nhìn thấy nàng ta thay đổi sắc mặt.
Nhưng Vân Đinh Lan này thế nhưng vẫn giữ được sự bình thản như vậy!
Vân Quán Ninh lại càng cảnh giác với nàng ta hơn chút nữa.
"Nhị muội muội khách sáo vậy làm chi? Ta và muội thế nhưng là thân tỷ muội!"
Nàng cười ban tọa, phân phó hạ nhận đổi lại trà nóng lần nữa, lúc này mới nâng mắt nhìn về phía nàng ta: "Không biết hôm nay nhị muội muội đến đây là có việc gì?"
Vân Đinh Lan bất động thanh sắc dò xét nàng.
Vốn tưởng rằng, Vân Quán Ninh sớm đã bị giết Mặc Diệp chết rồi.
Bốn năm nay, minh vương phủ tuyên bố với bên ngoài: "Thân thể Minh Vương phi có bệnh nhẹ cần tĩnh dưỡng", cho nên bốn năm nay nàng chưa bao giờ lộ diện.
Có điều, đây chỉ là tuyên bố với người ngoài mà thôi.
Phủ Ưng quốc công sao lại không biết ẩn tình trong đó?!
Nhưng vẫn không có tránh được hai mắt của Vân Quán Ninh.
"Nhị muội muội đang nghĩ gì vậy?"
Nàng ta khẽ cười ra tiếng: "Bốn năm không gặp nhị muội muội càng thêm xinh đẹp động lòng người hơn trước rồi.
Vừa rồi nhìn thoáng qua bổn Vương phi thật không nhận ra người đó."
"Tỷ tỷ khen nhầm rồi."
Vân Đinh Lan phục hồi lại tinh thần, giống như lơ đãng hỏi: "Vương gia còn chưa tan triều
sao?"
Cuối cùng kìm nén không được thử do xét một câu, Vân Quán Ninh lập tức đoán ra ý của
nàng ta.
Chắc hẳn nghe nói nàng đã không còn bị cẩm túc nữa cho nên mong ngóng đến dò xét đây
mà?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!