Chương 22: Để Hắn Lập Uy!

Đáng tiếc, Như Ngọc cuối cùng vẫn là không bắt được Du Nhị.

"Bỏ đi! Sợ là hắn ta còn quen thuộc nơi này hơn bất kỳ ai.

Nếu hắn ta đã có lòng muốn trốn thì e chúng ta có tìm thế nào cũng không ra đâu, cứ về trước đi đã!"

Nhìn thoáng qua chân Như Yên, Vân Quán Ninh nhíu mày: "Còn có thể đi được không?"

"Có thể"

Như Yên chắc chắn không nói dối.

Như Ngọc cũng là chau mày: "Vương phi vì sao người muốn bắt tên Du Nhị đó? Hắn ta thế nhưng từng đắc tội với người sao? Nếu hắn đã quan trọng như thế, không bằng làm cho chủ tử ra tay?"

Ý của hắn ta là muốn để cho Mặc Diệp phải người bắt Du Nhị.

"Không được."

Vân Quán Ninh quyết định thật nhanh lắc đầu: "Sẽ đánh rắn động có."

Mặc Diệp vừa ra tay, thế tất sẽ kinh động đến những kẻ nhìn chằm chằm sau lưng nàng.

Hơn nữa, tên nam nhân chó má này sợ là cũng không nhất định sẽ giúp nàng...!

Ba người có phần chật vật trở về vương phủ, vừa vào cửa đã bị Mặc Diệp đang muốn ra ngoài vừa vặn bắt gặp.

Thấy dáng vẻ ba người đầy bụi đất, Mặc Diệp chau mày: "Các ngươi đi làm cái gì vậy? Vào nhà cướp của sao? Làm khó gã sai vặt gác cổng không xem các người như ăn mày mà đuổi

Vân Quán Ninh: "..."

Miệng của tên nam nhân này thật sự là quá cay độc rồi!

Cơ mà cúi đầu nhìn thì mấy người bọn họ cũng quả thật có hơi chật vật.

Ngoại trừ bụi đất ra, trên người mùi máu tươi nồng đậm gay mũi, khó trách Mặc Diệp nói bọn họ vào nhà cướp của.

"Chủ tử, thuộc hạ còn có việc nên đi trước."

Như Ngọc kịp thời lui lại.

Như Yên cũng lấy cớ có việc, khập khiễng rời đi.

Chỉ để lại Vân Quán Ninh còn đang ngổn ngang trong gió, một mình đối mặt với sắc mặt còn đen hơn than của Mặc Diệp.

"Vương gia đây là muốn ra ngoài?"

Vân Quán Ninh kéo kéo khóe miệng, lộ ra nụ cười miễn cưỡng.

"Bên thần cơ doanh xảy ra chút việc, bổn vương đi xử lý."

Trước đó vài ngày, nàng cho hắn bạc và tư liệu, chuyện thần cơ doanh đã chính thức làm rồi.

"Xảy ra chuyện gì?"

Nàng trừng mắt nhìn.

Mặc Diệp vốn không muốn nói cho nàng biết việc trong triều, nhưng nghĩ nàng bây giờ thật sự là "Quân sự"có tài, lập tức giải thích hai câu: "Có vài món binh khí, bên phía ngũ quân doanh không chịu buông tay"

"Nói là, những binh khí này là chính bọn họ rèn ra nó nên không chịu giao ra đây."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!