Chương 20: Vương Gia Cứu Ta

Vân Quán Ninh có thế nào cũng không ngờ đến, tránh thoát được Mặc Diệp, lại không tránh thoát được người ngoài cửa.

Ai có thể đoán trước được, mới ra đến cửa đã gặp Đức Phi.

Biết rõ bà mẹ chồng này không thích nàng, Vân Quán Ninh cũng không tự tìm mất mặt đi lên đụng phải.

Vì vậy tính chuồn đi, lại không nghĩ tới bị Đức Phi nhìn thấy.

Cứ thế chắn trước cửa ép nàng quay về.

"Bổn cung thật là không biết, ngươi một kẻ bị cấm túc bị chồng ruồng bỏ, còn có thể tự do ra vào vương phủ đấy?"

Thấy Vân Quán Ninh từng bước một lui về phía sau, sắc mặt Đức Phi khó coi.

Nhớ lại trận đòn Đức Phi cho kia, bây giờ nhớ lại mông cũng còn mơ hồ đau.

Giờ gặp được cái cảm nhận sống lo lắng dưới mái hiên nhà người ta rồi.

Bây giờ nàng đã được giải cấm túc, lại đạt thành giao dịch với Mặc Diệp...! Nếu lại bị Đức Phi xem như quả hồng mềm mà bóp, vậy thì bản thân nàng phải chịu thua thiệt rồi!

Con giun xéo lắm cũng quằn!

Vân Quán Ninh cười cười.

"Nhi tức không biết mẫu phi lại có sở thích chặn cửa đấy."

"Hỗn xược!"

Đức Phi tức giận, đang muốn đánh cho đứa nhi tức to gan lớn mật này một bạt tai để nàng ghi nhớ thật lâu, thì thấy Mặc Diệp đã đến gần cửa.

Bà ta còn chưa mở miệng, ngược lại Vân Quán Ninh "nũng nịu" hô ra tiếng: "Vương gia cứu ta!"

Ở trước mặt Đức Phi mà lao đầu vào vòng tay của Mặc Diệp!

Đức Phi mắt nhìn thẳng, tay giơ lên cứ thế đóng băng giữa không trung.

Mặc Diệp cũng thoáng sửng sốt, cạnh eo lại bị Vân Quán Ninh bấm véo, nàng đang nhắc nhở hắn: giao dịch, giao dịch! Đã nói dù cho trước mặt là kẻ nào, đều phải che chở cho nàng!

Hắn phục hồi lại tinh thần , một tay che chở nữ nhân trong ngực.

Một tay, bắt được tay của Đức Phi: "Mẫu phi, có chuyện gì từ từ nói."

Thấy thế, Đức Phi trợn tròn mắt!

"Diệp nhi! Con bị nữ nhân này cho uống bùa mê thuốc lú gì rồi!"

Bất chấp đang ở ngoài cửa vương phủ, Đức Phi tức giận hỏi: "Chẳng lẽ con lại quên, nàng đã làm gì với ngươi, đã làm gì đối Phi Phi sao?!"

"Mẫu phi, vào trong nói chuyện."

Chính sảnh.

Thấy Đức Phi trừng mắt Vân Quán Ninh như muốn ăn thịt người ta, Mặc Diệp bất đắc dĩ giải thích nói: "Mẫu phi, Vân Quán Ninh nàng ấy đã hối cải làm lại từ đầu rồi.

Nhi tử cũng đã tha thứ cho nàng ấy."

"Hy vọng mẫu phi đừng làm khó nàng nữa."

"Bổn cung làm khó nàng?!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!