Suy nghĩ của Mặc Diệp tuy rằng rất dứt khoát rất hung ác, nhưng trên thực tế…
Ngày hôm sau, hắn viện lý do "Tiểu thịt viên đã ba tuổi, cần mời tiên sinh dạy học" mà mời một tiên sinh tốt nhất Kinh thành, cố Thái Phó đại nhân đến dạy cho Viên Bảo học tập.
Vị cố Thái Phó đại nhân này còn là ngoại tổ phụ của Vân Quán Ninh.
Năm đó mẫu thân của Vân Quán Ninh là Cố thị chết bệnh, Ưng Quốc công đã nâng di nương trong phủ là Trần thị lên làm điền phòng.
Vị "kế mẫu" này một lòng xúi giục, khiến cho Vân Quán Ninh chặt đứt quan hệ với nhà họ Cố.
Lúc đầu nhà họ Cố vẫn luôn nhẫn nhịn.
Sau đó nhìn thấy Vân Quán Ninh kiêu căng ngang ngược, một lòng một dạ thân thiết với Trần thị, không quan tâm gì đến nhà họ Cố nữa.
Cho nên cũng lạnh lòng, dần dần không lui tới nữa.
Lão Thái Phó Cố Bá Trọng năm nay đã hơn bảy mươi tuổi nhưng thân thể vẫn cường tráng, tinh thần minh mẫn.
Dưới gối ông chỉ có Cố thị và một đôi trai gái Cố Minh, nhưng nữ nhi mất sớm, nhi tử lại bệnh tật đầy mình.
Vì Cố Minh đã nằm trên giường bệnh nhiều năm nên cũng không thể nào thừa kế chức vị Thái Phó.
Nhà họ Cố đành phải giao lại chức "Thái Phó" cho người ngoài.
Cố Bá Trọng dưỡng lão trong phủ, mỗi ngày ngoại trừ dắt chim đi dạo hay đánh cờ thì chỉ có nghe diễn uống rượu, hoàn toàn thờ ơ với việc trong triều.
Cho dù là Hoàng thượng ra mặt mời ông đến dạy học cho mấy vị tiểu Quận chúa, ông cũng không nể mặt mà từ chối, nói cái gì mà nay ông muốn "nhường việc cho người tài", Hoàng thượng ngài đừng làm phiền lão…
Người nọ tính tình quái gở, bị người trong Kinh thành "thân thiết" gọi là "Lão cổ hủ".
Mặc Diệp mời lão cổ hủ này đến Minh Vương phủ làm tiên sinh dạy học, có thể thấy được Cố Bá Trọng vẫn còn nể tình hắn.
Thật trùng hợp, hôm nay lại là ngày đầu tháng chín, là ngày phát tiền hàng tháng trong phủ.
Vân Quán Ninh và Ngụy bá, Liễu ma ma kiểm tra sổ sách xong rồi phát bạc xuống cho kẻ dưới, sau đó mới quay về Thanh Ảnh Viện.
Nàng vào cửa mà không thấy Viên Bảo đâu thì gọi bà Trương đến hỏi.
"Vương phi, buổi sáng ngài vừa đi thì Như Ngọc lập tức đến đưa tiểu công tử đi! Nói là dẫn đến thư phòng, Vương gia có mời một vị tiên sinh cho tiểu công tử."
"Tiên sinh? Tiên sinh nào?" Vân Quán Ninh khó hiểu.
"Vương gia nói, Vương phi ngài là người ít học…"
Bà Trương cẩn thận liếc mắt nhìn nàng một cái: "Có lòng mời Cố lão Thái Phó đến dạy học cho tiểu công tử.
Cuối cùng còn nói thêm: "Đúng rồi! Chính là ngoại tổ phụ của ngài đấy!"
Ngoại tổ phụ?
Vân Quán Ninh cau mày nhớ lại một chút, nguyên thân quả thật có một ngoại tổ phụ tên là Cố Bá Trọng, chỉ là nguyên thân bị Trần thị dụ dỗ, sớm đã không còn liên lạc với nhà họ Cố nữa.
Nhưng trong trí nhớ của nguyên thân, người của nhà họ Cố đều rất yêu thương nàng.
Quả nhiên là một con bạch nhãn lang!
Nàng bắt đầu khinh bỉ nguyên thân, gật đầu đi đến thư phòng: "Ta biết rồi."
Vừa mới tiến vào thư phòng đã nghe một giọng nói vang dội: "Tiểu oa nhi nhà ngươi, nương của ngươi là ngoại tôn nữ của ta đấy! Ngươi nên gọi ta là thái lão gia mới đúng! Ai là lão nhân chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!