Thứ Vân Quán Ninh đưa tới là một tờ giấy.
Nhưng đấy không phải là một tờ giấy bình thường.
Trên tờ giấy này đầy những chữ viết tinh tế không biết được viết bằng loại bút gì.
Mặt sau còn có tranh minh họa kèm theo, tuy chỉ là màu trắng đen, nhưng Mặc Diệp lại chưa từng nhìn thấy loại đồ vật hình dạng kỳ quái trong tranh!
Điều khiến hắn hoảng hốt nhất là trong tư liệu chi chít chữ như kiến bò này, thứ xuất hiện nhiều nhất…
Là ba chữ "Thần Cơ Doanh".
Hắn đoạt lấy tờ giấy, đọc kỹ vài lần mới khó tin nhìn Vân Quán Ninh: "Đây là cái gì? Ngươi có được từ đâu?"
"Vương gia có bằng lòng làm một cuộc giao dịch với ta không?"
Phản ứng của hắn làm cho Vân Quán Ninh rất hài lòng.
Ban đầu, Mặc Diệp đã nghĩ rằng nhất định Vân Quán Ninh sẽ xin hắn thả nàng ra khỏi Thanh Ảnh Viện.
Khi đến đây, hắn đã ôm quyết tâm "tất thắng".
Nào ngờ chẳng những nàng có thể lấy bạc ra mà còn có thể đưa ra thứ đồ này?
Khó trách cuộc sống sinh hoạt của nữ nhân bị cấm túc này còn dễ chịu hơn cả hắn, thì không lo ăn mặc, không thiếu tiền xài!
"Bạc này, thứ đồ này, ngươi có được từ đâu!"
Mặc Diệp nghiến răng nghiến lợi hỏi.
Vân Quán Ninh cũng không nóng vội, lấy lại tờ giấy trong tay Mặc Diệp, cẩn thận gấp lại nhét vào trong ngực áo: "Vương gia đã nghĩ kĩ chưa?"
Tư liệu kia quả thật là khiến Mặc Diệp đỏ mắt.
Hắn là một người đoan chính, không thể làm ra hành vi "đào giấy trong ngực" được.
Hắn hít sâu một hơi, hỏi: "Bổn vương dựa vào cái gì để tin ngươi?"
"Dựa vào việc ta là Vương phi của ngươi."
Vân Quán Ninh kề sát vào bên tai hắn, nở nụ cười rồi nhỏ giọng nói: "Nay bốn phía của ngươi đều là kẻ địch, chỉ có ta là người duy nhất ngươi có thể tin tưởng được."
"Bởi vì ta và ngươi là cùng hội cùng thuyền! Một khi Minh Vương phủ sụp đổ thì ta không còn chỗ nào để đi cả."
Thái độ của Phủ Quốc công đối với nàng thì Mặc Diệp hiểu rõ hơn ai hết.
Đợi một lúc lâu, hắn mới nghiến răng nặn ra mấy chữ: "Được! bổn vương tin ngươi một lần, làm giao dịch với ngươi!"
Hắn định đặt cược một lần.
"Được, vậy Vương gia mau chóng hạ lệnh đi."
Vân Quán Ninh nằm trên ghế: "Ta đã đợi ở cái Viện này bốn năm, sắp đợi thành chứng trầm cảm rồi đấy! Chỉ cần có thể để ta và Viên Bảo tự do hoạt động thì cái gì cũng dễ bàn cả!"
"Vậy thành ý của ngươi đâu?"
Mặc Diệp nhìn chằm chằm vào mắt nàng.
"Ngươi hạ lệnh trước đã! Đợi lát nữa ta sẽ cho người đưa thành ý đến đây.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!