Nhìn thấy sắc mặt Mặc Diệp vô cùng khó coi đã biết là hắn bị trách mắng ở đâu đó rồi.
Vào buổi sáng, hắn còn khoe khoang trước mặt Vân Quán Ninh vì có được Thần Cơ Doanh.
Nào ngờ muốn quản lý Thần Cơ Doanh, ngay từ đầu đã là việc khó như lên trời.
"Hỗn xược! Đám người này thật là to gan quá rồi!"
Hắn đấm mạnh lên khung cửa: "Bổn vương tìm hộ bộ mở quốc khố để lấy bạc, nào ngờ đám lão già đó bảo là không có thánh chỉ của phụ hoàng, không ai được phép tự mở quốc khố lấy bạc."
"Không có bạc thì làm sao bổn vương triệu tập binh mã? Làm sao chế tạo binh khí?"
"Bổn vương mời hiền thần trên triều thì bị Ngự Sử vạch tội, bảo là bổn vương có ý đồ kết bè kết đảng!"
"Nói vậy thì vương giả đúng là thảm thật đấy."
Vân Quán Ninh phì cười: "Vậy sao ngươi không đi tìm phụ hoàng lấy bạc?"
"Bổn vương đi rồi! Nhưng tam ca nói với phụ hoàng, nếu như ta đã tiếp tay Thần Cơ Doanh rồi thì phải rèn luyện ta.
Vạn sự khởi đầu nan, bổn vương phải tự nhờ vào bản lĩnh của mình."
Mặc Diệp cắn răng: "Đến cả mẫu hậu cũng khuyên phụ hoàng như vậy."
"Các vị hoàng huynh còn lại cũng thế, bổn vương chỉ có thể quay trở lại đây."
Vân Quán Ninh có vẻ đăm chiêu, gật đầu.
Mặc Diệp cũng không phải là không biết suy nghĩ.
Thế nhưng bị các Vương gia còn lại liên thủ đối phó… muốn vùng lên quả thật không dễ dàng!
"Cho nên, Vương gia là đang trong hoàn cảnh khó khăn?"
Không chỉ là khó khăn, mà là khó như lên trời!
Đối mặt với ý cười nhàn nhạt của Vân Quán Ninh, Mặc Diệp phát cáu, bước lên trước, dùng sức nắm chặt cổ tay của Vân Quán Ninh: "Vân Quán Ninh, bổn vương trở thành như vậy đều là do ngươi!"
"Nếu như ngươi không bày kế hãm hại tam tẩu, bổn vương sẽ không phải bồi thường khoản tổn thất lớn cho Doanh Vương Phủ."
Lúc đấy, sau khi Tần Tự Tuyết gả vào Doanh Vương Phủ, lập tức nói với Mặc Hồi Phong là Vân Quán Ninh đã hãm hại nàng ta.
Mặc Hồi Phong vốn dĩ không phải là loại người hiền lành.
Để chuyện này được lắng xuống, Mặc Diệp đã phải đền bù mấy chục vạn bạc cho hắn ta!
Chính vì khoản bạc này, Ngũ Quân Doanh của Mặc Hồi Phong nhanh chóng sung quân, chế tạo không ít binh khí, giúp hắn ta bộc lộ tài năng, trở nên nổi bật trong số các Vương gia và được hoàng thượng trọng dụng.
Còn Mặc Diệp, cuộc sống của hắn trong những năm gần đây, chỉ thiếu việc phải ăn rau sống qua ngày!
Khố phòng trong Phủ trống đến đáng thương.
"Liên quan gì đến ta? Vương gia đây là đang tức nước vỡ bờ, vu oan người tốt sao?"
Vân Quán Ninh dùng lực vùng vẫy.
Nhưng sức lực của nam nhân này mạnh đến lạ thường, nàng không thể rút tay ra, lập tức nổi giận nói: "Nếu như ngươi muốn ta giúp, sau này không được động tay động chân với ta nữa!"
Nàng có không gian trong tay, tiền bạc không thành vấn đề.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!