Chương 15: Bổn Vương Không Có Bản Lĩnh

"Làm sao?"

Vân Quán Ninh nhếch mày, không hề nhận thấy được câu nói lúc này của mình đã để lộ điều gì.

"Ngươi nói, lừa cái gì?"

Mặc Diệp đi nhanh về phía trước, không dám tin nhìn chằm chằm nàng, bắt lấy tay nàng.

Ánh mắt hắn hung ác, hung dữ hỏi: "Vân Quán Ninh, tốt nhất là ngươi thành thật nói rõ cho bổn vương!"

Thấy hắn phản ứng lại, con người Vân Quán Ninh co rút.

Nàng hít thở sâu một hơi, mỉm cười dỗ Viên Bảo đi đến tẩm thất.

Trong căn trù phòng nhỏ, chỉ còn lại hai người nàng.

"Vương gia, chẳng lẽ chưa từng nghe đến một từ gọi là lừa bịp sao? Chẳng qua chỉ là một tính từ mà thôi, ngươi sao lại kích động đến vậy?"

Vân Quán Ninh làm ra vẻ bình tĩnh.

"Phải không? Bổn vương vẫn là lần đầu nghe thấy cái từ lừa bịp này đấy!"

Mặc Diệp cười lạnh: "Ngươi thành thật nói cho bổn vương biết, rốt cuộc Viên Bảo là hài tử của ai?"

Những lời nói của Như Ngọc và như Mặc mấy ngày qua, còn có hắn tận mắt thấy diện mạo của Viên Bảo, và sự yêu thích không lý do của hắn…

Đều làm cho hắn hoài nghi.

Nhịn không được suy đoán, Viên Bảo rốt cuộc có phải là hài tử của hắn không?

Nhưng nếu như là hài tử của hắn, những năm qua vì sao Vân Quán Ninh lại che giấu không nói?

Nếu như sinh ra hài tử của hắn, hắn sẽ không cấm túc nàng, thù hận lúc trước cũng có thể xóa bỏ toàn bộ, cũng sẽ không tùy tiện để cho hài tử của hắn phải sống cuộc sống như vậy.

Vì sao Vân Quán Ninh lại có thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy?!

Đáng tiếc, gia đinh năm đó đã bị hắn đánh chết rồi.

Tất cả mọi chân tướng, sợ là chỉ có Vân Quán Ninh biết…

"Vương gia, chắc không phải là nghĩ Viên Bảo là hài tử của ngươi chứ?"

Vân Quán Ninh nhìn không được nở nụ cười: "Ngươi thấy bản thân ngươi, có thể sinh ra hài tử đáng yêu như vậy sao?"

Mặc Diệp: "… Ngươi đừng có thách thức giới hạn của bổn vương!"

Hắn dùng sức bóp lấy cổ nàng, làm cho nàng phải chống lên bếp lò, đôi mắt đỏ ngầu, giống như là bị ứ máu hung ác nhìn chằm chằm nàng.

Thấy Mặc Diệp dường như đã mất đi lý trí, nàng vốn định nắm lấy cái muôi đánh úp vào mặt hắn.

Mặc Diệp lại đi trước một bước, buông cổ nàng ra, bắt lấy tay phải của nàng.

Như vậy, hai tay đều bị hắn nắm chặt, ghìm vào trên bếp lò…

Hắn từ trên cao nhìn xuống nàng.

Bởi vì cơ thể kề sát nhau, khuôn mặt xinh đẹp của nữ nhân dưới ánh đèn, làn da trắng nõn, và cả vòng eo nhỏ có thể ôm bằng một tay kia, đều vô cùng hấp dẫn tầm mắt hắn.

Mặc Diệp vội vàng nhắm mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!