Chương 12: Tâm Cơ Nữ Bên Trong Máy Bay Ném Bom

"Doanh Vương phi thật sự là quan tâm Vương gia nhà ta quá."

Vân Quán Ninh cầm lấy chén trà, cười như không cười nhìn nàng ta một cái: "Hẳn là, đã nhiều năm như vậy nhưng trong lòng Doanh Vương phi vẫn không quên được hắn?"

Chỉ một câu nói mà khiến cho sắc mặt mấy người ở đây đều trở nên cực kỳ khó coi!

Nhất là Mặc Hồi Phong!

Tần Tự Tuyết kinh ngạc.

Nàng ta không ngờ Vân Quán Ninh dám trực tiếp lấy chuyện này ra đâm chọc!

Mấy năm qua, chuyện này là cái gai trong bụng mấy người bọn họ.

Cho dù là nàng ta đã gả cho Mặc Hồi Phong, sinh cho hắn ta hai nữ nhi, nhưng là trong lòng của hắn ta vẫn luôn không tin tưởng nàng ta.

Cho rằng Tần Tự Tuyết không quên được Mặc Diệp.

Trời đất chứng giám cho, nàng chưa từng động lòng đối với Mặc Diệp!

Mặc Diệp sầm mặt lại, không vui vẻ gì, quay qua Vân Quán Ninh quát: "Nói xằng bậy gì thế! Còn nói hươu nói vượn nữa thì đi xuống đi!"

"Vương gia, ta có nói bậy hay không, trong lòng ngươi biết rõ.

Bốn năm trước, Doanh Vương phi này hao tâm tổn trí muốn làm cái gì, ta hiểu rõ nhất so với bất kỳ ai."

Vân Quán Ninh cười lạnh.

Con người nàng từ xưa đến nay là có thù phải báo.

Nếu không phải là bốn năm trước nàng yếu ớt quá mức, thì sẽ không để mặc cho Tần Tự Tuyết thoải mái trải qua bốn năm như vậy!

Hôm nay, nàng muốn nói chuyện năm đó thật rõ ràng!

Thấy nàng muốn lôi chuyện này ra, trong lòng Tần Tự Tuyết hoảng sợ cực độ, vội vàng nói sang chuyện khác: "Minh Vương, ta và Vương gia mang tới mấy gốc nhân sâm ngàn năm, dùng để bồi bổ thân thể rất tốt."

"Doanh Vương phi đang chột dạ à?"

Hai đầu lông mày Vân Quán Ninh bao phủ một tầng lãnh ý: "Đây là không dám đối chất với ta phải không?"

"Mấy năm qua, ban đêm ngươi ngủ có được ngon giấc không? Ta bị ngươi hãm hại, ngấm ngầm lợi dụng ta làm mũi thương, trong lòng ngươi có hối hận chút nào không?"

Thấy không thể chuyển chủ đề, Tần Tự Tuyết bối rối đảo mắt: "Ta không biết ngươi đang nói cái gì."

"Ngươi không biết hay là không dám thừa nhận?"

Đối diện với ánh mắt hùng hổ dọa người của Vân Quán Ninh, trong lòng Tần Tự Tuyết hoảng loạn kịch liệt, nhưng trên mặt vẫn cố giả vờ bình tĩnh.

Mặc Hồi Phong không vui: "Vân Quán Ninh, ngươi đang nói bậy bạ gì đó? Đừng có ngậm máu phun người!"

Tính tình Doanh Vương đúng là tốt, có thể dễ dàng tha thứ cho Doanh Vương phi lừa gạt ngươi đến tận bây giờ."

Nàng cười khẽ.

Vân Quán Ninh đã hạ quyết tâm, hôm nay không khuấy vũng nước này lên thì không dừng lại!

"Minh Vương phi, không biết ta có lỗi với ngươi chỗ nào mà ngươi lại muốn nói xấu ta như vậy?"

Tần Tự Tuyết lấy khăn gấm ra lau đi hai giọt lệ: "Năm đó rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, trong lòng mọi người biết rõ! Ta vốn không muốn truy cứu chuyện này nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!