Nhìn thấy bộ dạng trợn mắt há mồm của con trai mình.
Vân Quán Ninh thầm kêu rên trong lòng: Tiêu rồi! Phen này dù nàng có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không lấy lại được thanh danh!
Đứa nhỏ Viên Bảo này tuy mới có ba tuổi… suốt ngày chui ra chui vào cái lỗ nhỏ đó, không biết học từ ai mà cũng hiểu chút chút mấy loại chuyện thế này.
Thường ngày nó giống như một vị tiểu đại nhân, giáo huấn Vân Quán Ninh cứ như ông cụ non.
"Ninh tỷ à, con nói cho người nghe, người cũng lớn rồi, nên gả cho một nam nhân nào đó đi chứ! Cả ngày người trông chừng con để làm gì?"
Mỗi lần như thế, Vân Quán Ninh đều cảm thấy cực kỳ xấu hổ.
Sau đó sẽ đến màn lôi thằng con ra đánh cho một trận.
Cái thằng ranh con này, mới có ba tuổi, nàng không trông chừng nó thì trông chừng ai nữa?
Hơn nữa, cho dù nàng có muốn gả đi, cũng làm gì có ai muốn lấy đâu!
Ai bảo nàng là Minh Vương phi?
Phu quân Mặc Diệp của nàng còn đang sống sờ sờ ra kia!
Quả nhiên, đánh rơi điểm tâm xuống đất xong, hai cái chân mập mạp đáng yêu của Viên Bảo lại lăng xăng chạy vào: "Ninh tỷ, ca ca, hai người đang làm gì vậy?"
Như Ngọc vừa đuổi kịp đến cửa, nhìn thấy cảnh bên trong thì vội vàng lui xuống.
"Không, không có gì."
Mặc Diệp đứng dậy: "Mẫu thân con bị muỗi cắn, bổn vương giúp nàng gãi ngứa thôi!"
"Không đúng, thuốc mỡ đây! Bị muỗi cắn bôi thuốc mỡ vào sẽ không còn ngứa nữa!"
"Đúng đúng đúng."
Vân Quán Ninh gật gật đầu.
Thuốc trong cung quả là đồ tốt, mới bôi lên chưa đầy một nén nhang, Vân Quán Ninh đã cảm thấy giảm đau rất nhiều, cảm giác mát lạnh dễ chịu lan khắp cơ thể.
Nàng từ từ bò dậy, cố nén đau ngồi trên giường, nói: "Sao con quay về nhanh vậy?"
"Đã ăn no chưa?"
"Dạ chưa."
"
"Con lo cho mẫu thân, nghe Như Ngọc nói mẫu thân về rồi, thế là con lập tức chạy đi tìm người!"
Cái đầu nhỏ của Viên Bảo chúi vào trong giường, khiến Mặc Diệp ngồi thu lại còn một đống ở góc, Viên Bảo rúc đầu vào ngực Vân Quán Ninh: "Mẫu thân, tối nay người đi đâu vậy? Con không tìm thấy người, con lo cho mẫu thân lắm đó! "
"Mẫu thân không sao, mẫu thân có chuyện cần nói với… ca ca của con nên về hơi muộn chút."
Vân Quán Ninh mỉm cười, sao đó ôm Viên Bảo vào lòng, hôn nó một cái.
Nhìn thấy bộ dạng ôm ấp yêu thương của mẫu tử bọn họ khiến Mặc Diệp cảm thấy trong lòng hơi kỳ lạ.
Cuối cùng hắn cũng hiểu vì sao ban nãy lúc nãy khi bị đánh, Vân Quán Ninh lại cầu xin hắn đưa Viên Bảo rời đi, bộ dạng nàng khi ấy rất đáng thương.
Có một đứa con đáng yêu như Viên Bảo, đổi lại là hắn cũng sẽ hi sinh tất cả cho nó!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!