Chương 9: Một đêm dài

Bước vào phòng nàng hắn nhìn xung quanh rồi cười tít mắt, phòng nàng thật đẹp. Khung cảnh xung quanh chỉ toàn màu tím thôi, nàng nhìn sắc mặt hắn thật kỹ, lo lắng không biết tiếp theo hắn định làm gì nàng. Nhi Hoàn nhìn thấy cảnh đó thì vội bước ra ngoài để 2 người được riêng tư. Nàng lại tiếp tục suy nghĩ..

Nếu hắn là người tốt, sẽ không động đến nàng mà ngủ yên... Còn nếu hắn là người xấu thì.....

Càng nghĩ càng rối!! Hic hic.. nàng khóc thầm, từ khi đến thế giới cổ đại này thì nàng suy nghĩ nhiều hơn, chắc có ngày tổn thọ mất thôi!!!

-Linh Nhi

Bất chợt hắn nhận ra ánh mắt nàng nhìn về phía hắn, lên tiếng gọi làm nàng giật mình:

-Hả?.. Vương gia?

-Sao nàng nhìn ta vậy? Ta biết ta đẹp nhưng đêm khuya rồi chúng ta nên đi ngủ thôi

-À... ùm... vương gia.. chúng ta đi ngủ.. vương gia không thay quần áo... sao?

-Hả?

Hắn hơi ngạc nhiên? Từ ''quần áo'' hắn chưa bao giờ nghe. Nàng lúc này mới nhìn thái độ hắn thì nhớ ra, đây là cổ đại thì vội sửa lời:

-Ý ta là y phục của người, người không thay sao?

-Ừm, ta cởi ra là được, dù sao còn trang phục bên trong mà

-Cởi sao???

-Ờ, có gì sao? hay nàng muốn.......

Hắn thấy sắc mặt nàng hơi lạ, nên cười trêu nàng một cái.

-Ơ... vương gia muốn ta cởi cho người sao?

-Ừ, nàng làm được không?

-Ta.... ta chưa quen cởi đồ cho người khác..

Nàng lấy một lý do khác để biện minh, thực sự thì nàng không biết cởi đồ kiểu nào ấy chứ, chỉ biết mặc vào thui à ^^ Nàng cầu thầm cho hắn đừng bắt nàng cởi đồ giùm hắn.

-Đi mà... ta muốn nàng giúp, được không?

-Ta.... ừm.. thôi được, nhưng..... ta không biết cởi đâu đấy

Hắn nghe xong bật cười, xoa đầu nàng rồi chỉ cho nàng cách cởi, với cái đầu thông minh của nàng đã cởi được trang phục ngoài của hắn... Nhưng xong xuôi thì nàng hơi ngượng.

-Vương gia, ta đi ngủ trước đây..

-Ừm, ta ngủ cùng giường với nàng

-Ngủ chung sao????

-Thì đã nói cùng phòng thì phải chung giường mà

hắn cười gian rồi nhìn vào đôi mắt ngây thơ đang trợn ngược của nàng. Nàng đành im bặt bước lên giường nằm xuống, nhưng lại rất lo lắng. Thấy nàng như vậy, hắn lấy một đống sách bên tủ nàng kê ở giữa:

-Thế này được chưa? Có ranh giới rồi, nàng khỏi lo ta làm gì nhé

Hắn cười rồi leo lên giường và nằm ở phần giường của mình.

****

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!