[ Tôi sinh ra không phải để làm gì cho các bạn hài lòng, mà là để thỏa mãn đam mê của tôi... Truyện có thể ngày càng nhạt, nhưng đam mê của tôi
thì không thể bớt. Bạn nào nghĩ truyện dở
- vậy có thể dừng đọc.)
- Tiểu Yên - ]
Ngày đăng: 1/2/2016
* * *
'' Huynh lên đường bình an, caca '' Trong sơn động, tiếng nói của Vũ Phong
vang lên, không khí u ám hòa quyện với tiếng nấc nghẹn ngào của y. Cơ thể y quấn lấy caca mình ôm ấp, như là không muốn xa caca.
Điều đó chứng tỏ rằng y đang rất buồn vì phải tạm thời xa caca của
mình.... Nó rất tệ, đối với những cặp anh em mới gặp lại đã phải chia ly.
Nhưng y đâu hay....
Đây cũng là lần cuối hai người gặp nhau. ( một câu nói ẩn ý).
- Đệ giữ gìn sức khỏe. Ba người cũng tiếp tục trải nghiệm trò chơi đi.
- Lôi Tử hơi cười, khuôn mặt u sầu méo mó nhìn y, sau đó đẩy nhẹ y ra, vỗ
vai y, đồng thời nhìn qua Nhược Thiên và Nguyệt Minh trong trạng thái tín nhiệm nhiệm vụ.
Nàng và Thiên đều nghe, nàng mỉm cười, nhìn hắn ta mở lời:
- Ta tự biết mà.
- Ừ. Ta đi đây.
* * *
Một lát sau.
'' Nơi này là chỗ nào nhỉ ''?
Thoát ra khỏi vòng xoáy ánh sáng ấy, ba người họ yên tâm đặt chân xuống mảnh đất màu mỡ tươi đẹp, lẳng lặng nhìn xung quanh...
Quả nhiên đúng là thiên cảnh!
Khắp nơi rải rác nhìn toàn là hoa, hoa hồng, một loài hoa chính là nữ hoàng
của mọi loài hoa. Có rất nhiều màu sắc sặc sỡ, hoa hồng vàng, hoa hồng
trắng, hoa hồng đen... và cả hoa hồng đỏ, cam, xanh...
Điều đặc biệt hơn, ở đây, bầu trời trong xanh, tiết trời mát lành, nắng ấm áp
chiếu rọi xuống, làm những bông hoa kia lấp lánh đầy ánh kim cương, nhưng nhìn lại thực sự không phải kim cương.
Hắn và y lúc đầu còn nhìn nàng, nhưng lúc sau nàng đi nhiều chỗ quá, khiến
hai người họ không thể nào kiểm soát nổi hành động của nàng chỉ dựa vào
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!