Nàng.
'' Ư.... hm... đây là đâu...?''
Nàng vừa tỉnh dậy, đã thấy mình trong một hang động, tự trách mình sao
lại để bị ngất xỉu rồi bị đưa tới chỗ này, nhưng có lẽ... lúc này hang
động đó đã có ánh đèn sáng phát ra, bên cạnh nàng là một nam nhân đang
ngồi kế, tay nắm lấy tay nàng, và nàng cảm thấy tay nàng có gì đó rất ấm
áp, khỏe hơn một chút, nam nhân đó nhìn nàng và cười:
- Tỉnh rồi à.?!
- Ngươi... là ai?
- Ánh mắt nàng chớp chớp, trong sáng hỏi hắn ta....
Thực sự nàng muốn biết đó là ai.... Nhưng hắn vẫn chưa trả lời làm nàng đợi...
- Không cần biết đâu, sẽ không tốt cho cô nương.
- Hắn ta lắc đầu, trong đầu thấy vui thích, và hứng thú với nàng....
- Ta vẫn muốn biết.
- Nàng bướng bỉnh. Nhưng mà nàng đâu hiểu là, sự bướng
bỉnh này đôi khi làm hắn khó chịu, và.... hắn ta chắc không thể từ chối.
Thực sự đây là đâu... Nàng phải biết!
Hắn ta là ai? Nàng cũng phải biết....
Không biết gì về hắn lỡ bị hắn.... sàm sỡ thì sao nhỉ?! Sẽ không biết tìm hắn ở đâu để mà trả thù....
- Thôi được. Lần này ta nói cho cô biết tên....
- Sao lại là ''lần này ''? Ta đã gặp ngươi rồi sao?
- Nguyệt Minh khá
đỗi ngạc nhiên với câu nói này từ miệng hắn ta phát ra, một nam nhân kỳ
lạ.... Nhưng đã làm cho nàng ấn tượng ngay từ câu nói này rồi....
Nàng nhìn hắn ta, hắn khẽ cười một nụ cười tươi nhẹ, ánh mắt thánh thiện, đứng
bật dậy nhẹ, bước đi tới như là đang trầm ngâm suy nghĩ, nàng mơ màng thấy hình ảnh hắn ta rất quen thuộc, nhưng không nhớ rõ là đã gặp ở
đâu.... Khuôn mặt vóc dáng của hắn ta rất quen nhưng....
Mất khoảng nửa phút, thì nàng lúc này mới nhận được câu trả lời của hắn ta, nam nhân ấy quay lại nhìn nàng:
- Trí nhớ cô nương thật tệ.
- Có liên quan đến ngươi sao?!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!